Mẹ hong áo cho con
Đêm trước ngày con trai lên đường nhập ngũ, mẹ ngồi bên bếp lửa hong khô bộ áo nâu vừa giặt. Ngoài trời mưa phùn lất phất, gió lạnh luồn qua vách nứa. Mẹ trở đều từng vạt áo, vuốt phẳng từng nếp gấp như muốn gửi cả hơi ấm của mình vào đó. Người con trai ngồi bên chỉ lặng im nhìn đôi bàn tay mẹ đã chai sần theo năm tháng. Sáng hôm sau khoác chiếc áo ấy lên đường, anh luôn cảm thấy như mẹ vẫn ở bên mình. Nhiều năm sau trở về, chiếc áo đã sờn vai nhưng vẫn còn nguyên mùi khói bếp quê nhà.



