Mẹ Lê Thị Có – Huyền Thoại Giữa Đời Thường
Mẹ Lê Thị Có – Huyền Thoại Giữa Đời Thường
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí phi thường, sẵn sàng hi sinh vì độc lập tự do. Lê Thị Có là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là minh chứng rõ nét cho lòng yêu nước, sự kiên cường và đức hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.
Mẹ sinh năm 1916 tại xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh và gắn bó cả cuộc đời với mảnh đất quê hương. Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, mẹ đã tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1968 với nhiệm vụ giao liên. Công việc này đòi hỏi sự gan dạ, nhanh nhẹn và luôn đối mặt với hiểm nguy. Không dừng lại ở đó, năm 1969 mẹ tiếp tục làm liên lạc cho lực lượng Y4 Nhà Bè, góp phần giữ vững thông tin cho cách mạng. Năm 1970, mẹ bị địch bắt giam và tra tấn. Tuy nhiên, những đau đớn thể xác không thể làm lung lay tinh thần của mẹ. Sau khi được trả tự do vào năm 1972, mẹ vẫn tiếp tục hoạt động bí mật cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975.
Không chỉ trực tiếp cống hiến cho cách mạng, mẹ còn chịu nỗi mất mát vô cùng lớn lao. Người con trai duy nhất của mẹ là Lưu Văn Hai đã hi sinh vào năm 1971 khi đang làm nhiệm vụ. Nỗi đau mất con là nỗi đau không gì bù đắp, nhưng mẹ không gục ngã. Trái lại, mẹ biến đau thương thành động lực để tiếp tục sống và cống hiến cho đất nước.
Sau chiến tranh, mẹ vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Mẹ từng là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ xã và tham gia công tác Hội Nông dân. Dù ở cương vị nào, mẹ cũng luôn sống giản dị, trách nhiệm và hết lòng vì cộng đồng. Chính lối sống ấy đã khiến mẹ trở thành tấm gương sáng cho mọi người noi theo.


