Mẹ Lê Thị Nghê
"Con ơi, hãy tha lỗi cho mẹ..." Đó có lẽ là tiếng nấc nghẹn ngào, ám ảnh nhất trong suốt cả cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nghê (hay còn gọi là bà Năm Nghê). Trong không khí hào hùng nhưng cũng đầy lắng đọng của hội thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, giữa vô vàn những chiến công hiển hách của dân tộc, trái tim em – một học sinh lớp 12 – lại thắt lại khi đọc được câu chuyện về Mẹ. Lịch sử không chỉ có tiếng súng tiến công dồn dập, không chỉ có lá cờ cắm trên lô cốt địch, mà ở đó còn có tột
HUYỀN THOẠI BI TRÁNG TỪ HANG HÒN KẼM:
NƯỚC MẮT NGƯỜI MẸ LÊ THỊ NGHÊ
"Con ơi, hãy tha lỗi cho mẹ..." Đó có lẽ là tiếng nấc nghẹn ngào, ám ảnh nhất trong suốt cả cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nghê (hay còn gọi là bà Năm Nghê). Trong không khí hào hùng nhưng cũng đầy lắng đọng của hội thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, giữa vô vàn những chiến công hiển hách của dân tộc, trái tim em – một học sinh lớp 12 – lại thắt lại khi đọc được câu chuyện về Mẹ. Lịch sử không chỉ có tiếng súng tiến công dồn dập, không chỉ có lá cờ cắm trên lô cốt địch, mà ở đó còn có tột cùng của nỗi đau, tột cùng của sự hy sinh thầm lặng: một người mẹ tự tay chôn sống núm ruột của mình để cứu mạng hàng trăm đồng bào.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nghê - người mẹ gánh chịu nỗi đau tột cùng của chiến tranh
Câu chuyện bi thương ấy diễn ra vào những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại vùng đất Hiệp Hòa, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam. Năm 1969, trong một trận càn quét dã man của lính Mỹ, để tránh sự lùng sục gắt gao, Mẹ Nghê cùng khoảng 200 người dân làng và cán bộ du kích phải rút vào hang Hòn Kẽm ẩn nấp. Cảnh đói khát, rét mướt bủa vây nhiều ngày liền. Trong vòng tay mẹ, đứa con trai út bé bỏng Lê Tân mới 3 tháng tuổi khát sữa, sốt cao nên ngày đêm khóc ngặt nghẽo không thể nào dỗ được.
Bên ngoài, tiếng giày đinh và súng đạn lùng sục của địch đang tiến ngày một gần. Không gian trong hang tĩnh lặng đến nghẹt thở, tiếng khóc của đứa trẻ lúc này chẳng khác nào bản án tử hình lơ lửng đe dọa sinh mạng của hơn 200 con người đang nín thở bên trong. Trong tình khắc sinh tử ấy, tình mẫu tử thiêng liêng giằng xé dữ dội với sự sống còn của cả xóm làng.
Và rồi, người mẹ bần cùng nhưng vĩ đại ấy đã phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn nhất với chính trái tim mình. Mẹ cởi chiếc áo đang mặc, quấn đứa con thơ dại lại, ôm con bò lên phía miệng hang. Dưới màn mưa lạnh lẽo và ánh chớp của đạn pháo sáng, hòa lẫn hai hàng nước mắt tuôn rơi, đôi bàn tay mẹ cào từng nắm đất ướt lạnh để vùi lấp đi giọt máu của mình. Mười đầu
ngón tay rỉ máu, sự quẫy đạp yếu ớt dưới lớp đất đã cào xé tâm can người mẹ. Cắn bật máu môi để không cất lên tiếng gào khóc, Mẹ quay trở lại hang tối vừa kịp lúc tiếng lao xao của giặc bước tới.
Tiếng khóc trẻ thơ bặt tắt. 200 sinh mạng được an toàn. Nhưng từ đêm đó, tâm hồn người mẹ cũng đã chết lặng. Sau đêm kinh hoàng ấy, Mẹ Nghê u uất, sống trong cảnh dở điên dở dại, nửa tỉnh nửa mê. Cả mấy mươi năm phần đời còn lại, hễ đêm đến là Mẹ lại cầm nén nhang thắp dọc bờ sông, đi lang thang vào rừng khấn vái, gọi tên đứa con thơ dại trong vô vọng.
Chiến tranh đã lùi xa, quê hương đã hồi sinh mạnh mẽ, nhưng những vết thương rỉ máu trong lòng những người mẹ như Mẹ Lê Thị Nghê thì mãi mãi không thể lành. Khép lại trang sử bi tráng này, thế hệ trẻ chúng em hôm nay không khỏi rùng mình xót xa và cúi đầu hàm ơn sâu sắc. Bài học lịch sử không chỉ nằm trong sách vở khô khan, mà hiện hữu bằng máu, nước mắt và nỗi đau tột cùng của bao lớp người đi trước.
Là một thanh niên sắp bước vào ngưỡng cửa tự lập, em nhận ra rằng hòa bình mà chúng ta đang hít thở hôm nay được đánh đổi bằng cái giá quá đắt. Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Nghê nhắc nhở em phải biết trân trọng cuộc sống này, phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại ấy. Tinh thần cống hiến quên mình vì đại nghĩa sẽ là động lực lớn lao để em không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân, góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp, để không một người mẹ Việt Nam nào phải rơi thêm những giọt nước mắt chia lìa.


