MẸ MƯỜI TÙNG - NƯỚC MẮT LẶN VÀO NGÀY ĐẠI THẮNG
Nếu có một ai đó mang trên mình trọn vẹn nỗi đau của lịch sử dân tộc, đó chính là mẹ Mười Tùng. Một cuộc đời mà từ khi sinh ra đến lúc tóc bạc da mồi, hầu như không có lúc nào ngơi nghỉ tiếng súng và những cuộc chia ly.
Mẹ Mười Tùng không có một tuổi thơ bình thường. Cha mẹ và 8 người anh trai của mẹ đã lần lượt ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến. Mẹ lớn lên trong sự đùm bọc của đơn vị, coi chiến hào là nhà, coi đồng đội của cha mẹ là người thân. 11 tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn đang mải mê vui chơi, mẹ đã là một giao liên thoăn thoắt đưa thư giữa lòng Sài Gòn – Gia Định.
Mẹ trưởng thành, yêu và lấy chồng cũng trong khói lửa. Nhưng định mệnh nghiệt ngã đã khiến lần gặp mặt cuối cùng của hai vợ chồng vào cuối năm 1967 cũng là lần vĩnh biệt. Chồng mẹ hy sinh, để lại mẹ với hai đứa con thơ dại và một trọng trách nặng nề trong Đội Biệt động thành.
Cuộc đời mẹ Mười Tùng có một khoảng lặng đau đớn đến xé lòng vào tháng 4 năm 1975. Khi cả dân tộc đang náo nức chờ ngày giải phóng, thì tại cầu Rạch Chiếc, hai người con trai của mẹ là Phạm Quốc Nam và Phạm Quốc Trung đã anh dũng hy sinh.
Các anh ngã xuống khi chỉ còn cách giờ phút chiến thắng đúng vài ngày. Đau đớn hơn, thi thể các anh cùng 49 đồng đội đặc công khác đã hòa vào dòng nước, không tìm thấy hài cốt. Mẹ nén nỗi đau "mất cả gia đình" vào sâu trong tim để tiếp tục chỉ huy đơn vị cắm lá cờ mặt trận lên tòa nhà hành chính Quận 9 vào đúng 8 giờ kém 15 phút ngày 30/4/1975.
Trong giờ phút lịch sử 30/4, mẹ Mười Tùng đã hét lên thật to: "Trời đất ơi! Đồng bào ơi! Giải phóng về rồi!". Đó là tiếng hét của sự sung sướng tột độ, nhưng cũng là tiếng lòng của một người mẹ đã dâng hiến đến giọt máu cuối cùng cho ngày hôm ấy.
Nhưng khi ánh nắng chiều của ngày chiến thắng buông xuống, khi đồng đội ôm nhau cười vang, mẹ lại đứng lặng lẽ một mình. Đôi chân người chiến sĩ biệt động gan dạ bỗng chốc liêu xiêu, muốn ngã quỵ. Mẹ khóc. Mẹ khóc cho chồng, cho hai con, và cho 10 người thân đã ngã xuống để có được một buổi chiều bình yên không tiếng súng.
Sau chiến tranh, mẹ không chọn nghỉ ngơi. Mẹ lao vào cứu đói, giải quyết những đổ nát hậu chiến. Người nữ anh hùng ấy từng chắt chiu từng hạt gạo, bán từng giọt dấm để sống một cuộc đời thanh bạch, giữ vững phẩm giá người chiến sĩ.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, mẹ mang trong mình 7 mảnh đạn M79 trên đầu và một mảnh đạn ở đùi. Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương ấy lại đau nhức như nhắc nhớ về một thời oanh liệt. Niềm mong mỏi cuối đời của mẹ thật giản đơn mà xót xa: tìm thấy hài cốt các con dưới chân cầu Rạch Chiếc.



