MẸ NGÔ THỊ DÉN – NGƯỜI MẸ GIỮ LẠI NHỮNG MÙA HOA LỬA-1D3 VCVB
Có những câu chuyện dù chiến tranh đã đi qua rất nhiều năm, mỗi lần nhắc lại vẫn khiến lòng người lặng đi. Có những người mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân để nuôi con khôn lớn, rồi lại phải gạt nước mắt tiễn con lên đường. Và cũng có những người mẹ, khi đất nước đã hòa bình, vẫn sống với nỗi nhớ về những người con mãi mãi không trở về.
Ở Lào Cai, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Dén là một câu chuyện như thế.
Mẹ Ngô Thị Dén là người dân tộc Tày, sinh năm 1928, quê hương và cuộc đời gắn bó với vùng đất Lào Cai. Trong những năm tháng chiến tranh, mẹ cũng như biết bao người mẹ Việt Nam khác, ngày ngày tần tảo chăm lo gia đình, nuôi những người con trai trưởng thành. Nhưng rồi khi Tổ quốc cần, những người con của mẹ đã khoác lên mình màu áo người lính, rời mái nhà thân thương để đi đến những nơi chiến tranh đang diễn ra.
Người con trai cả của mẹ là anh Ngô Văn Chắp, sinh năm 1948. Tháng 6 năm 1970, khi tuổi đời mới chỉ 22, anh đã hy sinh tại chiến trường miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Một người con ra đi, để lại phía sau người mẹ già và gia đình với nỗi đau không gì có thể bù đắp.
Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì gần một thập kỷ sau, mẹ lại phải chịu thêm một mất mát lớn.
Năm 1979, khi đất nước bước vào những ngày tháng khó khăn của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, người con trai thứ tư của mẹ là Ngô Xuân Trường cũng lên đường làm nhiệm vụ. Khi ấy anh mới 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của tuổi trẻ, cái tuổi mà lẽ ra một người con được sống bên gia đình, được mơ ước về tương lai và những ngày tháng bình yên phía trước.
Thế nhưng, chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.
Ngô Xuân Trường đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Hai người con, hai cuộc chiến, hai lần mẹ phải tiễn những người con thân yêu của mình đi mãi mãi.
Một người hy sinh ở chiến trường miền Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Một người nằm lại trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Hai người con của mẹ thuộc về hai thế hệ của những người lính Việt Nam, nhưng họ có chung một lý tưởng: sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Người con trai thứ ba của mẹ, ông Ngô Đức Thọ, may mắn trở về sau những năm tháng chiến đấu, nhưng trên cơ thể vẫn mang thương tích của chiến tranh. Có lẽ đối với mẹ, sự trở về ấy vừa là niềm vui, vừa là lời nhắc nhở về những người con khác đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng với mẹ Dén, chiến tranh chưa bao giờ thực sự biến mất. Nó nằm trong những ký ức đã in sâu vào tâm trí mẹ, trong những cái tên mà mẹ không bao giờ quên, trong những ngày giỗ con và trong khoảng trống của những người con không thể trở về.
Năm tháng khiến mẹ già đi, nhưng mỗi khi nhắc đến hai người con đã hy sinh, ký ức trong mẹ dường như vẫn còn nguyên vẹn. Những người con ấy có thể đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng trong trái tim người mẹ, họ vẫn luôn là những người con trai của mẹ – những chàng trai từng lớn lên trong căn nhà thân thuộc, từng gọi tiếng “mẹ”, từng có một tuổi trẻ và những ước mơ riêng.
Tôi nghĩ, có lẽ không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ mất con. Nhưng những người mẹ Việt Nam Anh hùng đã biến nỗi đau riêng thành sự hy sinh vì Tổ quốc. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao không kém. Bởi phía sau mỗi người lính là một người mẹ chờ đợi, phía sau mỗi sự hy sinh là một gia đình mất đi người thân yêu nhất.
Mẹ Ngô Thị Dén đã hiến dâng cho Tổ quốc không chỉ một mà hai người con trai. Hai cuộc đời đã dừng lại khi tuổi còn rất trẻ, để hôm nay chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình.
Nhìn lại cuộc sống bình yên của ngày hôm nay, tôi càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường chúng ta đi, những mái trường chúng ta học tập, những buổi chiều được trở về bên gia đình là biết bao máu xương của cha ông đã đổ xuống.
Mẹ Dén và những người mẹ Việt Nam Anh hùng khác chính là những người đã góp phần viết nên một trang sử đặc biệt của dân tộc – trang sử được viết bằng tình mẫu tử, bằng nước mắt và bằng sự hy sinh thầm lặng.
Có thể chúng ta không biết hết tên tuổi của tất cả những người đã hy sinh cho đất nước. Có thể những người lính năm xưa đã trở thành những cái tên trên bia mộ, những dòng chữ trong lịch sử. Nhưng chúng ta không được phép quên.


