MẸ NGÔ THỊ HOẶC
Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng những năm tháng chờ đợi. Có những người mẹ tiễn người thân ra trận rồi mãi mãi không được nhìn thấy họ trở về.
Mẹ Ngô Thị Hoặc, quê ở thôn Văn Tảo, xã Hà Nam, thành phố Hải Phòng, là một trong những người mẹ như thế.
Mẹ sinh năm 1928 và qua đời năm 2014. Trong những năm đất nước có chiến tranh, gia đình mẹ đã có những người thân trực tiếp tham gia chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Chồng mẹ là liệt sĩ Vũ Văn Nhạ; người con trai của mẹ là liệt sĩ Vũ Văn Ngữ, sinh năm 1948.
Một người mẹ mất chồng đã là một nỗi đau lớn.
Nhưng với mẹ Ngô Thị Hoặc, nỗi đau ấy còn được nhân lên khi người con trai của mẹ cũng ra đi và không trở về.
Vũ Văn Ngữ sinh năm 1948. Đó là thế hệ thanh niên lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Những người con trai khi ấy, khi Tổ quốc cần, đã lên đường làm nhiệm vụ.
Với một người mẹ, ngày tiễn con đi có lẽ luôn là một ngày khó quên.
Người mẹ có thể dặn con giữ gìn sức khỏe, có thể mong con sớm trở về, nhưng không ai biết được chiến tranh sẽ đưa người thân của mình đến đâu.
Rồi một ngày, tin dữ trở về.
Vũ Văn Ngữ đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Mẹ Ngô Thị Hoặc từ đó phải mang trong lòng nỗi đau mất cả người chồng và người con.
Đó là sự mất mát không thể đo đếm bằng vật chất.
Bởi phía sau hai cái tên liệt sĩ là cả một gia đình. Là những năm tháng người mẹ đã nuôi con khôn lớn. Là những kỷ niệm của một người vợ với người chồng. Là những ngày tháng bình dị của một gia đình trước khi chiến tranh lấy đi những người thân yêu nhất.
Sau khi mẹ qua đời, sự hy sinh của mẹ và gia đình đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận. Năm 2025, mẹ Ngô Thị Hoặc được truy tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Tại buổi lễ trao tặng, chính quyền địa phương đã trao Bằng và tặng hoa cho thân nhân gia đình mẹ, bày tỏ lòng biết ơn trước những hy sinh của mẹ và gia đình trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc.
Danh hiệu ấy đến với mẹ khi mẹ đã không còn.
Nhưng sự ghi nhận ấy vẫn có ý nghĩa đặc biệt.
Bởi có những sự hy sinh dù thời gian trôi qua bao lâu cũng không thể bị lãng quên.
Ngày nay, thôn Văn Tảo và quê hương Hải Phòng đã có nhiều đổi thay. Những con đường làng ngày càng khang trang, cuộc sống người dân ngày càng tốt đẹp hơn. Thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, không phải trải qua cảnh bom đạn hay những ngày ngóng chờ tin người thân ngoài chiến trường.
Nhưng trong sự bình yên ấy vẫn có những gia đình mang trong mình ký ức của chiến tranh.
Gia đình mẹ Ngô Thị Hoặc là một trong những gia đình như vậy.
Mẹ đã mất, người chồng và người con cũng đã hy sinh. Nhưng câu chuyện của mẹ vẫn còn lại với quê hương như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.
Bởi để có ngày hôm nay, đã có những người ra đi không trở lại.
Và phía sau những người lính hy sinh nơi chiến trường là những người mẹ, người vợ, người cha âm thầm chịu đựng mất mát.
Mẹ Ngô Thị Hoặc không trực tiếp cầm súng. Nhưng mẹ đã trao cho đất nước người chồng và người con của mình.
Đó chính là sự hy sinh lớn lao của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Chiến tranh đã đi qua. Những người đã hy sinh không thể trở về. Nhưng ký ức về họ phải được gìn giữ để thế hệ hôm nay hiểu rằng: hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những người con của những người mẹ như mẹ Ngô Thị Hoặc.



