Mẹ ngồi têm trầu đợi con
Chiều nào mẹ liệt sĩ Phan Văn Bình cũng ngồi trước hiên, têm vài miếng trầu rồi nhìn ra con đường đất đầu làng. Ngày con trai đi bộ đội, mẹ vẫn hẹn khi nào thắng giặc sẽ về ăn miếng trầu mẹ têm. Người con đã nằm lại chiến trường, nhưng thói quen ấy của mẹ chưa bao giờ mất. Miếng trầu đỏ thắm trên tay mẹ trở thành nỗi nhớ khắc khoải của cả một đời chờ đợi.



