Cựu Thanh niên xung phong

Mẹ Nguyễn Thị Lân

ẹ Nguyễn Thị Lân sinh năm 1919 tại Hòa Đa, Phan Thiết (nay thuộc tỉnh Bình Thuận). Năm 1937, mẹ kết bạn đời với ông Nguyễn Văn Ẩm, sau này ông là chiến sĩ tự vệ xã Bảo Định, huyện Xuân Lộc.

Hà Tĩnh25/08/2026xã An Hòa (Xã An Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ẹ Nguyễn Thị Lân sinh năm 1919 tại Hòa Đa, Phan Thiết (nay thuộc tỉnh Bình Thuận). Năm 1937, mẹ kết bạn đời với ông Nguyễn Văn Ẩm, sau này ông là chiến sĩ tự vệ xã Bảo Định, huyện Xuân Lộc. Năm 1939, mẹ sanh con đầu lòng là anh Nguyễn Hữu Tâm, đến năm 1948 mới sanh thêm anh Nguyễn Hữu Nghĩa. Trong cuộc di dân về căn cứ Xuyên Phước Cơ (nay thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), năm 1948 ba mẹ con bồng bế nhau đi theo dòng người chạy giặc, còn ông Ẩm thì trụ lại cùng đơn vị chiến đấu. Đầu năm 1950, ông Ẩm bị bệnh sốt rét qua đời, một mình mẹ phải chống chọi nuôi 2 con. Sau khi cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc, mẹ cùng 2 con dời chỗ ở về Sông Hát, Suối Tre (An Lộc), được vài tháng thì về ở Bảo Vinh B (xã Bảo Vinh) cho tới ngày nay. Năm 1957, mẹ cưới vợ cho anh Tâm. Năm 1961, anh Tâm được các đồng chí Năm Tần, Tư Trụ, Bảy Rỗ nhận vào để xây dựng lực lượng chiến đấu ở cơ sở, sau đó được điều động qua lực lượng binh vận của tỉnh. Năm 1967, anh Nghĩa cũng thoát li gia đình tham gia lực lượng vũ trang. Khi cả 2 anh đi thoát li, bọn tề ngụy bắt mẹ tra hỏi và giam ở Xuân Lộc mấy tháng. Đầu năm 1969, anh Tâm đi công tác dài ngày, khi vừa tới ngã 3 Bình Tuy thì lọt ổ phục kích của địch. Cuộc chiến đấu ngắn xảy ra, 2 đồng chí hi sinh tại chỗ, anh và 1 đồng chí khác bị thương. Địch đưa anh về một bệnh viện để chữa trị. Không để cho địch khai thác, anh Tâm đã từ chối ăn uống và điều trị của địch. Do vết thương quá nặng, anh đã hi sinh. Năm ấy anh tròn 30 tuổi. Đón nhận tin đau buồn, nhưng mẹ thấy an ủi, tự hào khi hiểu rằng con mẹ đã có hành động hiên ngang, bất khuất của một người Cộng sản chân chính. Anh Tâm hi sinh đầu năm 1969, thì cuối năm 1969 mẹ được tin dữ: anh Nguyễn Hữu Nghĩa - người con còn lại duy nhất của mẹ cũng hi sinh. Anh Nghĩa làm công tác hậu cần ở núi Mây Tàu, sau chuyển qua bộ đội. Trên đường di chuyển, anh trúng mìn địch, chúng canh giữ xác anh tới 3 ngày sau mới chôn cất được. Anh Nghĩa hi sinh khi vừa tới tuổi 21. Chỉ trong một năm mẹ đã mất 2 người con duy nhất của mình. Mẹ đã kiên gan chịu đựng nỗi đau thương tưởng chừng như khó vượt qua ấy. Cứ mỗi lần ở cơ sở có trận đánh nào là bọn địch lại tới bắt mẹ và những người có chồng con thoát li, tập kết... để tra khảo, dọa nạt. Ngày 30/4/1975, chiến tranh kết thúc thắng lợi. Mẹ và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba năm 1985. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Mẹ qua đời ngày 26/2/2002.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn