Mẹ Nguyễn Thị Suốt – người phụ nữ anh hùng chèo đò trên sông Nhật Lệ
Bài viết khắc họa hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Suốt – người phụ nữ anh hùng chèo đò trên sông Nhật Lệ, đưa bộ đội và vũ khí qua sông giữa mưa bom bão đạn. Cuộc đời mẹ là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần yêu nước bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bom đạn trút xuống miền Trung như mưa, có một người mẹ già vẫn ngày ngày chèo đò giữa dòng nước xiết, bất chấp hiểm nguy để đưa bộ đội qua sông. Người mẹ ấy là Nguyễn Thị Suốt – cái tên đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và đức hy sinh.
Sinh năm 1908 tại Quảng Bình, Mẹ Suốt lớn lên trong một gia đình lao động nghèo bên dòng sông Nhật Lệ. Cuộc đời mẹ gắn liền với mái chèo, con nước. Khi chiến tranh leo thang, vị trí của bến đò nơi mẹ làm việc trở thành điểm giao thông quan trọng để vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt.
Ở cái tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi bên con cháu, mẹ Suốt vẫn tình nguyện chèo đò phục vụ cách mạng. Mỗi chuyến đò là một lần đối diện với hiểm nguy. Máy bay địch gầm rú trên đầu, bom nổ rung chuyển cả khúc sông, mặt nước tung bọt trắng xóa. Thế nhưng, giữa làn khói lửa, dáng mẹ nhỏ bé vẫn kiên cường đứng vững trên mũi thuyền, tay chèo dẻo dai, ánh mắt bình tĩnh và quyết tâm.
Có những ngày cao điểm, mẹ chèo hàng chục chuyến đò, đưa hàng trăm lượt bộ đội qua sông an toàn. Nhiều chiến sĩ trẻ xúc động gọi mẹ bằng hai tiếng thân thương “Mẹ Suốt”. Với họ, mẹ không chỉ là người lái đò mà còn là chỗ dựa tinh thần giữa chiến trường khốc liệt. Mỗi khi thuyền cập bến, mẹ lại dặn dò: “Các con giữ gìn sức khỏe, đánh giặc cho giỏi.” Lời nói giản dị mà chứa đựng cả tấm lòng của một người mẹ dành cho Tổ quốc.
Sự dũng cảm của mẹ không phải là hành động bộc phát, mà là kết tinh của lòng yêu nước sâu sắc. Mẹ hiểu rằng, mỗi chuyến đò an toàn là góp phần vào sự nghiệp thống nhất đất nước. Dù biết nguy hiểm luôn rình rập, mẹ chưa từng chùn bước. Chính tinh thần ấy đã khiến hình ảnh mẹ trở nên bất tử trong lòng nhân dân.
Năm 1968, giữa một trận bom ác liệt, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn cho người dân Quảng Bình và các chiến sĩ từng được mẹ đưa qua sông. Nhưng cũng từ đó, tên tuổi mẹ sống mãi như biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Để ghi nhớ công lao to lớn ấy, Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Anh hùng Lao động. Hình ảnh mẹ Suốt còn được khắc họa trong thơ ca, tiêu biểu là bài thơ “Mẹ Suốt” của nhà thơ Tố Hữu. Những vần thơ ấy đã làm lay động trái tim bao thế hệ, giúp hình tượng mẹ lan tỏa rộng khắp cả nước.
Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa, tượng đài mẹ Suốt vẫn sừng sững giữa đất trời Quảng Bình. Dòng sông không còn vang tiếng bom đạn, nhưng câu chuyện về người mẹ anh hùng vẫn được kể lại cho lớp lớp thế hệ mai sau. Đó không chỉ là câu chuyện về một cá nhân, mà là biểu tượng cho hàng triệu con người Việt Nam đã âm thầm góp sức cho cách mạng.
Viết về mẹ Suốt, tôi không chỉ thấy hình ảnh một người phụ nữ chèo đò, mà còn thấy cả sức mạnh của dân tộc trong những năm tháng gian nan nhất. Ở mẹ hội tụ sự giản dị, lòng nhân hậu và tinh thần kiên trung. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng mái chèo của mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng.
Lịch sử sẽ mãi khắc ghi những chiến công lớn, nhưng cũng sẽ không bao giờ quên những con người bình dị đã góp phần tạo nên những chiến công ấy. Nguyễn Thị Suốt – người mẹ chèo đò năm nào – chính là minh chứng sống động cho chân lý: khi Tổ quốc cần, mỗi người dân đều có thể trở thành anh hùng.


