Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Biểu tượng hy sinh bất tử của Mẹ Việt Nam Anh hùng
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mùa xuân không trở lại của hàng triệu bà mẹ Việt Nam. Trong mạch nguồn thiêng liêng ấy, mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904–2010), quê thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, hiện lên như một tượng đài bất tử của sự hy sinh. Từ mái nhà tranh nghèo giữa cát trắng miền Trung, mẹ đã tiễn chín người con trai, hai cháu ngoại và một con rể ra đi mãi mãi vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sinh ra trong cảnh nghèo khó, sớm thấm thía nỗi cơ cực của đời nông dân, mẹ kết duyên với ông Lê Tự Trị khi mới mười tám tuổi. Mười hai lần sinh nở là mười hai lần mẹ đối diện với nỗi lo áo cơm trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bóng tối nô lệ. Khi chiến tranh lan tới làng quê, chồng và các con mẹ lần lượt tham gia kháng chiến. Trước hiên nhà lợp rơm xứ Quảng, mẹ tiễn con đi không một lời than khóc, chỉ lặng lẽ gửi gắm niềm tin vào ngày độc lập.
Những tờ giấy báo tử lần lượt tìm đến. Từ năm 1948 đến năm 1975, từng người con của mẹ ngã xuống trên khắp các chiến trường. Người hy sinh khi còn rất trẻ, người ngã xuống chỉ vài giờ trước thời khắc đất nước hoàn toàn giải phóng. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ nuốt nước mắt vào trong, biến mất mát thành nghị lực, tiếp tục động viên con cháu và bộ đội vững bước chiến đấu.
Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ còn là hậu phương kiên cường. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi che giấu cán bộ, nuôi thương binh, cất giữ lương thực và vũ khí. Dưới bom đạn ác liệt, mẹ bình thản chăn bò, làm ruộng để che mắt địch; ban đêm khâu áo, nấu cơm tiếp tế cho bộ đội. Mẹ trở thành “pháo đài sống”, âm thầm bảo vệ cách mạng bằng chính sinh mạng của mình.
Sự hy sinh cao cả ấy được Tổ quốc ghi nhận. Năm 1994, mẹ Nguyễn Thị Thứ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh mẹ trở thành nguyên mẫu của Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam – công trình tưởng niệm lớn lao, khắc ghi công ơn của hàng triệu người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Ngày 10/12/2010, mẹ qua đời ở tuổi 106. Mẹ ra đi, nhưng tinh thần yêu nước, đức hy sinh và lòng kiên cường của mẹ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc, trở thành di sản tinh thần thiêng liêng cho các thế hệ mai sau.


