MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – HUYỀN THOẠI BẤT TỬ CỦA LÒNG YÊU NƯỚC VÀ ĐỨC HY SINHTrong
MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – HUYỀN THOẠI BẤT TỬ CỦA LÒNG YÊU NƯỚC VÀ ĐỨC HY SINH
Trong dòng chảy lịch sử đầy gian khổ nhưng oai hùng của dân tộc Việt Nam, có những người phụ nữ đã đi vào huyền thoại không phải bằng những chiến công trực tiếp nơi trận mạc, mà bằng sự hy sinh thầm lặng, vĩ đại đến tột cùng. Người phụ nữ ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), người mẹ có nhiều người thân hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.1. Nỗi đau tột cùng của người mẹ 12 lần khóc thầm lặng lẽMẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra và lớn lên tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam [vi.wikipedia.org]. Giống như bao người phụ nữ đất Quảng, mẹ mang trong mình dòng máu kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn. Suốt những năm tháng chiến tranh, mẹ lần lượt tiễn chồng, các con và cháu ra trận.Mười bốn lần tiễn người thân lên đường, là mười hai lần mẹ phải nhận về những tấm giấy báo tử. Nỗi đau chồng chất nỗi đau khi mẹ mất đi:9 người con trai anh dũng hy sinh trên các chiến trường.1 người con rể và 2 người cháu ngoại ngã xuống vì độc lập dân tộc.Người chồng của mẹ cũng bị giặc bắt giam, tra tấn và hy sinh tại nhà lao Hội An.Người con trai cả của mẹ ngã xuống vào năm 1948 trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Nỗi đau ấy cứ lặp lại, kéo dài cho đến tận ngày 30/4/1975. Đúng vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, lúc 9 giờ sáng, người con trai út của mẹ – anh Lê Tự Chuyển – đã hy sinh khi dẫn đầu cánh quân tiến vào Đà Nẵng. Mẹ đã đi qua trọn vẹn những cuộc chiến tranh, chịu đựng nỗi đau xé ruột để đổi lấy ngày hòa bình cho thế hệ mai sau.2. Hậu phương vững chắc và những căn hầm bí mậtKhông chỉ là người mẹ tiễn con ra trận, mẹ Thứ còn là một chiến sĩ cách mạng kiên trung ngay giữa lòng địch. Suốt hàng chục năm bám trụ tại quê hương Điện Bàn – vùng đất bị địch càn quét ác liệt nhất, mẹ đã bí mật đào 5 căn hầm nuôi giấu cán bộ ngay trong vườn nhà.Để che mắt quân thù, trên miệng hầm mẹ nuôi hàng trăm con vịt, tận dụng tiếng kêu của chúng để ngụy trang tiếng động dưới hầm. Đêm đêm, mẹ lại thắp ngọn đèn dầu đặt trước ngõ để làm tín hiệu cho bộ đội, du kích tìm đường về hoặc lẩn trốn khi có động. Ngôi nhà của mẹ trở thành một pháo đài vững chắc, chở che cho biết bao thế hệ chiến sĩ cách mạng.3.


