Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ có 9 người con hy sinh vì Tổ quốc
Có những nỗi đau không thể đong đếm bằng nước mắt. Có những sự hy sinh lớn đến mức cả dân tộc phải cúi đầu tri ân. Trong lịch sử Việt Nam, có một người mẹ mà chỉ cần nhắc đến tên, ai cũng xúc động. Người mẹ ấy đã tiễn chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại lên đường chiến đấu. Rồi lần lượt, từng giấy báo tử được gửi về. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và đức hy sinh.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ lớn lên trong một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, nơi bao thế hệ đã đứng lên chống giặc ngoại xâm.
Cuộc đời mẹ vốn bình dị như bao người phụ nữ nông thôn khác.
Ngày ngày làm ruộng.
Nuôi con.
Chăm lo cho gia đình.
Thế nhưng, chiến tranh đã biến mái nhà nhỏ ấy thành nơi tiễn biệt những người thân yêu nhất.
Người con trai đầu tiên khoác ba lô lên đường.
Mẹ dặn:
"Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ làng."
Rồi đến người con thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư...
Cho đến người con thứ chín.
Mỗi lần tiễn con, mẹ đều chuẩn bị cho các con nắm cơm, chiếc khăn và những lời dặn dò giản dị:
"Các con đi, nếu phải hy sinh thì cũng phải sống cho xứng đáng với quê hương."
Không ai biết rằng, đó sẽ là những lần gặp cuối.
Chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Những cánh thư từ chiến trường thưa dần.
Rồi một ngày...
Người cán bộ xã mang đến một tờ giấy báo tử.
Mẹ lặng người.
Nén nước mắt.
Thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên.
Ít lâu sau...
Lại thêm một giấy báo tử nữa.
Rồi thêm một.
Và thêm một.
Cho đến khi trên bàn thờ của mẹ, di ảnh những người con nối dài theo năm tháng.
Chín người con trai.
Một người con rể.
Hai người cháu ngoại.
Mười hai người thân yêu đã nằm lại trên khắp các chiến trường của Tổ quốc.
Có người từng hỏi mẹ:
"Mẹ có oán chiến tranh không?"
Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:
"Nếu đất nước còn chiến tranh thì phải có người đứng lên giữ nước. Các con tôi chỉ làm điều mà bao người Việt Nam lúc ấy đều sẵn sàng làm."
Câu trả lời ấy giản dị.
Nhưng chứa đựng sức mạnh của một người mẹ đặt Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng.
Sau ngày đất nước thống nhất, căn nhà của mẹ trở nên yên tĩnh.
Không còn tiếng các con gọi mẹ.
Không còn những bữa cơm đông đủ.
Chỉ còn những tấm bằng Tổ quốc ghi công, những bức ảnh đã ngả màu và những kỷ vật được mẹ gìn giữ như báu vật.
Người ta kể rằng, mỗi lần có đoàn cựu chiến binh đến thăm, mẹ đều nắm chặt tay họ thật lâu.
Bởi trong ánh mắt của những người lính ấy, mẹ như thấy bóng dáng các con mình trở về.
Sự hy sinh to lớn của Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã trở thành biểu tượng cho hàng vạn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước.
Năm 1994, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Sau này, khi Nhà nước xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam – công trình lớn nhất cả nước về chủ đề này – hình tượng khuôn mặt của tượng đài được lấy nguyên mẫu từ Mẹ Nguyễn Thị Thứ.
Không phải vì mẹ là người duy nhất chịu nỗi đau ấy.
Mà bởi gương mặt hiền từ của mẹ đã trở thành hình ảnh đại diện cho hàng chục nghìn người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho độc lập dân tộc.
Ngày 10 tháng 12 năm 2010, Mẹ Nguyễn Thị Thứ từ trần, hưởng thọ 106 tuổi.
Mẹ ra đi trong vòng tay của quê hương.
Nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn sống mãi.
Đó là câu chuyện về một người mẹ bình dị.
Không cầm súng.
Không trực tiếp chiến đấu.
Nhưng trái tim của mẹ đã trở thành hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.
Có người từng nói:
"Chiến tranh kết thúc khi tiếng súng ngừng nổ. Nhưng với những người mẹ mất con, chiến tranh còn kéo dài đến hết cuộc đời."
Nhìn vào cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Thứ, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt.
Thời Hoa Lửa xin khép lại bằng một lời tri ân:
"Có những tượng đài được dựng bằng đá. Nhưng cũng có những tượng đài được dựng bằng sự hy sinh. Mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là một tượng đài như thế – bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam."


