Anh hùng Lao động

Mẹ Suốt

Họ và tên: Nguyễn Thị Suốt. Năm sinh: 1906 - Năm hy sinh: 1968. Quê quán: Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình. Sự kiện: Chèo đò đưa bộ đội qua sông Nhật Lệ dưới mưa bom B-52. Danh hiệu: Anh hùng Lao động.

Cần Thơ02/03/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Suốt (Nguyễn Thị Suốt).

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Nguyễn Thị Suốt.

Năm sinh: 1906 - Năm hy sinh: 1968.

Quê quán: Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình.

Sự kiện: Chèo đò đưa bộ đội qua sông Nhật Lệ dưới mưa bom B-52.

Danh hiệu: Anh hùng Lao động.

DÁNG MẸ TRÊN DÒNG NHẬT LỆ

Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng leo thang chiến tranh phá hoại miền Bắc. Quảng Bình, khúc ruột miền Trung, trở thành "tọa độ lửa" khốc liệt nhất, nơi hứng chịu những trận mưa bom bão đạn không kể ngày đêm. Sông Nhật Lệ hiền hòa bỗng chốc biến thành dòng sông máu, nơi giặc Mỹ tập trung đánh phá hòng cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Phà bị bom đánh chìm, cầu bị đánh sập, giao thông hai bờ Nam - Bắc sông Nhật Lệ bị chia cắt hoàn toàn.

Trong hoàn cảnh hiểm nghèo ấy, mẹ Nguyễn Thị Suốt, một người phụ nữ đã bước sang tuổi 60, dáng người nhỏ nhắn, da sạm nắng gió biển, đã xung phong đảm nhận công việc chèo đò đưa bộ đội, thương binh và đạn dược qua sông. Ngày này qua tháng khác, trên chiếc đò gỗ mỏng manh, mẹ Suốt mặc áo bà ba màu gụ, đầu quấn chiếc khăn rằn quen thuộc, hai tay nắm chặt đôi mái chèo, gò lưng rẽ sóng.

Những trận ném bom của máy bay Mỹ diễn ra với cường độ hủy diệt. Có những lúc, mẹ đang chèo đò ra giữa dòng, máy bay F-4, B-52 gầm rít lao tới trút bom rào rào. Nước sông dựng đứng thành những cột sóng khổng lồ, bọt tung trắng xóa, tiếng nổ chát chúa đinh tai nhức óc, mảnh bom văng rào rào cắm phập vào mạn thuyền. Các chiến sĩ trên đò lo lắng cho sự an toàn của mẹ, giục mẹ tấp vào bờ nấp. Nhưng mẹ Suốt vẫn điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt già nua nheo lại quan sát đường bay của địch, hai cánh tay gân guốc vẫn nhịp nhàng, thoăn thoắt đẩy mái chèo lách qua những cột nước đang dựng đứng. Mẹ dõng dạc nói với các chiến sĩ: "Các con cứ ngồi yên! Đừng sợ! Tụi nó ném bom kệ tụi nó, mẹ quen rồi. Chết thì mẹ chịu, miễn sao đưa các con qua bến an toàn để đi đánh giặc".

Sự bình tĩnh và dũng cảm phi thường của mẹ như một liều thuốc an thần, tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn lượt cán bộ, bộ đội vượt sông đánh Mỹ. Suốt những năm tháng ấy, con đò của mẹ Suốt đã thực hiện hàng ngàn chuyến đi về an toàn giữa bão lửa. Ngày 11/10/1968, trong một trận bom tọa độ ác liệt dội xuống bến đò Bảo Ninh, mẹ Suốt đã trúng mảnh bom và anh dũng hy sinh, tay vẫn còn giữ chặt mái chèo. Dòng Nhật Lệ đã ôm trọn thi thể người mẹ anh hùng vào lòng, để lại cho muôn đời sau hình tượng bất tử về người phụ nữ Việt Nam kiên cường.

ình ảnh Mẹ Suốt chèo đò dưới mưa bom là một trong những bức tượng đài bi tráng và đẹp đẽ nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mẹ không có súng đạn, vũ khí của mẹ chỉ là mái chèo bằng gỗ và một trái tim yêu nước bao la hơn cả biển cả.

Khi đọc những vần thơ của Tố Hữu: "Một tay lái chiếc đò ngang / Bến sông Nhật Lệ quân sang đêm ngày", lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động nghẹn ngào. Mẹ Suốt chính là hiện thân của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm, bền bỉ hy sinh vì độc lập nước nhà. Bài học từ dáng gò lưng chèo đò của mẹ giúp tôi tự nhắc nhở bản thân và các em học sinh lớp 3: Lòng yêu nước nhiều khi được thể hiện qua chính những công việc thầm lặng, cần mẫn và đầy trách nhiệm hàng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn