Mẹ Suốt và con đò dưới bom
Nguyễn Thị Suốt 60 tuổi ở Quảng Bình. Suốt 5 năm, mẹ chèo đò qua sông Nhật Lệ chở bộ đội, chở vũ khí. Bom nổ mẹ lặn xuống sông, ngoi lên lại chèo tiếp.
Năm 1964, Mỹ bắt đầu ném bom miền Bắc. Dòng sông Nhật Lệ ở Đồng Hới, Quảng Bình trở thành con đường huyết mạch để đưa bộ đội, vũ khí, lương thực vào chiến trường.
Mẹ Nguyễn Thị Suốt lúc đó đã 60 tuổi, có 7 người con. Thấy bộ đội qua sông vất vả, mẹ xin làm nhiệm vụ lái đò. Con đò của mẹ chỉ dài hơn 3m, mỏng manh.
Từ năm 1964 đến 1969, ngày nào mẹ cũng 3 chuyến đò ngược, 3 chuyến đò xuôi. Sáng chở bộ đội qua sông, chiều chở thương binh về. Có hôm máy bay quần trên đầu, bom nổ gần. Mẹ bảo bộ đội: "Các chú cứ nằm im, để mẹ". Rồi mẹ lật úp con đò, cả mẹ và bộ đội nín thở dưới nước. Bom dứt, mẹ ngoi lên, tát nước rồi lại chèo tiếp.
Có lần cán bộ huyện xuống khuyên: "Thôi mẹ nghỉ đi, để thanh niên làm". Mẹ cười, nhe hàm răng đen: "Bom chi mà bom lắm rứa. Mấy chú cứ qua đi, mẹ không sợ".
5 năm trời, mẹ Suốt đã chở hơn 1400 lượt bộ đội, hơn 450 tấn hàng qua sông. Con đò của mẹ bị bom phá nát 3 lần nhưng mẹ vẫn vá lại để đi.
Năm 1967, nhà thơ Tố Hữu vào thăm và viết bài thơ "Mẹ Suốt". Hình ảnh mẹ chèo đò giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng của người phụ nữ Quảng Bình anh hùng.


