Mẹ Thứ
Trong dải đất miền Trung đầy nắng gió, Quảng Nam không chỉ được biết đến với những dòng sông Thu Bồn êm đềm hay phố cổ Hội An rêu phong, mà còn là nơi sản sinh ra những con người mang trong mình sự can trường, bất khuất. Giữa hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu của sự hy sinh và nổi mất mát, bà là một "tượng đài sống" trong lòng dân tộc.
Trong dải đất miền Trung đầy nắng gió, Quảng Nam không chỉ được biết đến với những dòng sông Thu Bồn êm đềm hay phố cổ Hội An rêu phong, mà còn là nơi sản sinh ra những con người mang trong mình sự can trường, bất khuất. Giữa hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu của sự hy sinh và nổi mất mát, bà là một "tượng đài sống" trong lòng dân tộc.
Đó chính là mẹ Nguyễn Thị Thứ – người đàn bà nhỏ bé nhưng mang trong mình trái tim đầy vết xước vì những nổi mất mác. Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ ra đi vào cuối năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi, để lại sau lưng một hành trình thế kỷ đầy bi tráng. Cuộc đời mẹ gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tơ, và nơi mà nỗi đau được đo bằng chính sự hy sinh của những người thân yêu nhất của mình. Lịch sử sẽ mãi ghi danh mẹ bởi một con số đau xót đến thắt lòng: mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chín lần tiễn con đi, chín lần khóc thầm lặng lẽ, để rồi chín lần mẹ nhận về những tờ giấy báo tử của những người con, người cháu của mình. Có những ngày đại tang, mẹ nhận đến hai tin dữ cùng lúc. Trong căn nhà nhỏ ở Điện Bàn, chín bộ phản thờ xếp hàng ngang như những vết dao khứa vào lòng người mẹ ở nhà chờ tin con hàng ngày. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi đau cá nhân, mẹ Thứ vẫn kiên cường như cây xương rồng trên cát nóng.

Dưới hầm bí mật trong vườn nhà, mẹ đã che giấu, nuôi dưỡng biết bao cán bộ, chiến sĩ cách mạng, trở thành điểm tựa vững chắc cho quân giải phóng ngay trong lòng địch. Đứng trước hình ảnh mẹ Thứ, ta không chỉ thấy một nhân vật lịch sử mà còn là một người mẹ yếu ớt với một trái tim bao la không điểm dừng. Mẹ không đòi hỏi vinh quang, mẹ chỉ lặng lẽ dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho đất nước. Sự hy sinh của mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc nhất về cái giá của hòa bình mà thế hệ hôm nay đang thừa hưởng. Mẹ đã về với các con, nhưng ngọn lửa từ trái tim mẹ vẫn mãi cháy sáng, soi rọi vào lịch sử và nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn đối với những người phụ nữ đã dệt nên hình hài Tổ quốc bằng chính máu thịt của mình. Ở nơi thiêng liêng ấy em vẫn tin rằng người mẹ ấy vẫn luôn dõi theo sự phát triển của đất nước qua các thế hệ tiếp theo.


