Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ THỨ: NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA HAI THẾ KỶ VÀ NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI

Thái Nguyên08/06/2026Lương Thúy Giang3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

I. Giới thiệu chung

1. Tên tác giả - mã SV:

· Lương Thúy Giang – DTS255D140213086

· Nguyễn Doãn Quỳnh Hoa – DTS255D140213021

· Lương Thị Giang – DTS255D140213017

2. Đơn vị công tác

· Trường: Đại học Sư phạm – Đại học Thái Nguyên

· Lớp: Sư phạm Sinh học – Khoa Sinh Học

· Khóa: 60

3. Nhân chứng lịch sử

· Họ và tên: Nguyễn Thị Thứ

· Năm sinh: 1904

· Năm mất: 10/12/2010

MẸ THỨ: NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA HAI THẾ KỶ VÀ NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI

Khúc tráng ca từ lòng đất Quảng. Nếu có ai hỏi rằng, hình tượng nào tạo nên hình hài của đất nước Việt Nam, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: Đó là bóng dáng của những người Mẹ. Trong dòng chảy của đề án "Những câu chuyện thời hoa lửa", chúng ta không chỉ tìm về những chiến công hiển hách trên sa trường, mà còn tìm về những "hậu phương" vĩ đại – nơi có những người phụ nữ đã hiến dâng cả máu thịt, gia đình cho độc lập dân tộc. Tại mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ đã đi vào huyền thoại, một người mẹ mà nỗi đau được tính bằng số lần tiễn biệt, và tình yêu nước được đo bằng sự hy sinh của 11 người con, cháu thân yêu. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Một gia đình, một lý tưởng, chín lần tiễn biệt Mẹ Thứ sinh năm 1904. Cuộc đời mẹ gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Giống như bao người phụ nữ Việt Nam khác, mẹ cũng mong ước một mái nhà tranh, những đứa con trưởng thành và một tuổi già an yên bên con cháu. Nhưng giữa lúc nước mất nhà tan, mẹ hiểu rằng: “Nếu không có độc lập, thì không thể có hạnh phúc cá nhân.” Mẹ lần lượt tiễn đưa những đứa con của mình lên đường. Mỗi lần tiễn biệt là một lần mẹ nén nước mắt vào lòng, chỉ kịp dặn dò: "Đi đánh giặc cho giỏi, khi nào nước nhà độc lập thì về với mẹ". Nhưng chiến tranh tàn khốc đã không cho các anh ngày trở về. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau: Chỉ tính riêng trong cuộc kháng chiến chống Pháp, mẹ đã mất đi 3 người con trai. Đến cuộc kháng chiến chống Mỹ, nỗi đau ấy nhân lên gấp bội khi lần lượt những người con khác ngã xuống. Đỉnh điểm của sự hy sinh: Có những năm tháng, nỗi đau ập đến dồn dập. Chỉ trong vòng vài năm, mẹ nhận liên tiếp những tờ giấy báo tử. Tổng cộng, mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại đã anh dũng hy sinh. Chín lần tiễn con đi, chín lần đợi chờ trong mòn mỏi, để rồi cả chín lần mẹ nhận về sự im lặng của rừng núi và chiến trường. Người ta nói, lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, nhưng với mẹ Thứ, lòng mẹ còn là một pháo đài thép, chịu đựng những vết thương lòng mà không một liều thuốc nào có thể chữa lành. 3. Ngọn đèn trong đêm và những căn hầm bí mật.

Mỗi khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi với những khó khăn nhỏ bé thường nhật, hãy nhớ về người mẹ đã 11 lần nhận tin dữ nhưng vẫn đứng vững như một cây cổ thụ giữa đại ngàn. Hãy nhớ rằng, từng mét vuông đất dưới chân ta đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người mẹ, người con thời hoa lửa. "Những câu chuyện thời hoa lửa" sẽ tiếp tục được viết tiếp bởi đôi tay và khối óc của thế hệ trẻ. Chúng tôi cam kết sẽ không để những ký ức này phai nhòa, bởi vì: "Một dân tộc không biết trân trọng quá khứ sẽ không có tương lai.

Mẹ Thứ không chỉ hy sinh người thân, mẹ còn trực tiếp tham gia vào cuộc chiến theo cách của riêng mình. Trong khu vườn nhà mẹ tại thôn Thanh Quýt, có đến 5 căn hầm bí mật. Suốt những năm tháng chiến tranh, dưới sự kìm kẹp, đánh phá ác liệt của kẻ thù, mẹ vẫn âm thầm đào hầm, nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ quân giải phóng. Đêm đêm, mẹ thắp ngọn đèn dầu bên cửa sổ làm ám hiệu cho bộ đội. Nếu đèn sáng, nghĩa là an toàn; nếu đèn tắt, nghĩa là có địch. Hình ảnh người mẹ già tóc bạc phơ, ngồi bên mâm cơm chỉ có rau dưa nhưng luôn sẵn sàng nhường miếng cơm, manh áo cho bộ đội đã trở thành biểu tượng của tình quân dân thắm thiết. Với mẹ, mỗi người lính bước vào căn hầm ấy đều là con, là cháu của mẹ. Mẹ chăm sóc họ như cách mẹ chăm sóc những đứa con đã đi xa của mình, với hy vọng cháy bỏng: Các con của người khác sẽ được trở về, dù con của mẹ đã mãi nằm lại nơi chiến trường xanh. Lăng kính người trẻ: Khi nỗi đau hóa thành tượng đài Ngày nay, khi đến với xã Tam Phú, TP. Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ mẹ Nguyễn Thị Thứ. Tượng đài sừng sững, tạc vào vách đá, nhưng ánh mắt của mẹ lại bao dung, hiền hậu như đang nhìn xuống đàn con cháu trong thời bình. Thông qua dự án #cauchuyenthoihoalua, chúng tôi – những người trẻ của thế hệ số – nhìn thấy ở mẹ Thứ không chỉ là một biểu tượng của quá khứ, mà là một bài học về nhân sinh quan sâu sắc: Sự kiên định: Đứng trước những mất mát quá lớn, mẹ không gục ngã. Mẹ sống để chứng kiến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, để thấy được thành quả mà các con mẹ đã đổi bằng mạng sống. Lòng vị tha: Mẹ không oán trách chiến tranh, mẹ chỉ đau nỗi đau chung của dân tộc. Sự hy sinh của mẹ dạy chúng tôi biết trân trọng giá trị của hai chữ "Hòa Bình".

Di sản cho mai sau Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã về với tổ tiên vào năm 2010, thọ 106 tuổi. Mẹ đi rồi, nhưng ngọn lửa từ cuộc đời mẹ vẫn cháy mãi. Câu chuyện của mẹ không phải là câu chuyện về cái chết, mà là câu chuyện về sự sống bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn