Mẹ và cả một đời không khép lại nỗi chờ
Cả cuộc đời mẹ dường như gắn liền với một chữ “chờ”. Chờ tin con, chờ ngày con trở về, chờ một điều mà thời gian đã nhiều lần phủ nhận. Nhưng mẹ vẫn chờ, không phải vì không hiểu chiến tranh đã qua, mà vì trong trái tim người mẹ, con vẫn luôn tồn tại ở một nơi nào đó chưa thể gọi là xa.
Căn nhà nhỏ của mẹ không thay đổi nhiều theo năm tháng. Mọi thứ vẫn giữ nguyên như ngày con rời đi. Mỗi sáng, mẹ vẫn quét sân, vẫn nhìn ra con đường cũ, vẫn thắp nén hương như một cuộc trò chuyện không lời với quá khứ.
Người ta nói thời gian có thể chữa lành mọi thứ, nhưng với mẹ, thời gian chỉ khiến nỗi nhớ trở nên sâu hơn, lặng hơn và bền bỉ hơn. Một nỗi nhớ không cần gọi tên, nhưng chưa từng biến mất.



