Mẹ và tiếng gió trong vườn cũ
Ngôi vườn sau nhà mẹ vẫn giữ nguyên như ngày con còn ở nhà. Những hàng cau, gốc mít, lối đi nhỏ… tất cả vẫn vậy, chỉ có thời gian là thay đổi.
Mẹ thường ra vườn vào buổi chiều, ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ. Không nói chuyện với ai, mẹ chỉ lặng lẽ nghe tiếng gió thổi qua tán lá. Có lúc mẹ tưởng như nghe thấy tiếng con đâu đó rất gần, như ngày còn nhỏ con chạy quanh vườn gọi mẹ.
Nhưng khi nhìn lại, chỉ còn bóng chiều và sự im lặng kéo dài. Vườn vẫn xanh, nhưng trong lòng mẹ, một khoảng trống chưa bao giờ được lấp đầy.



