Mẹ vẫn chờ con
Ngày tôi nhập ngũ, mẹ tiễn tôi ra tận đầu ngõ. Bà không khóc, chỉ nắm tay tôi thật chặt rồi dặn: “Con đi mạnh giỏi, mẹ ở nhà… vẫn chờ con.”
Tôi trở về quê sau ngày đất nước hòa bình, mang theo ba lô đã sờn và một trái tim nặng trĩu ký ức. Con đường làng vẫn vậy, hàng tre vẫn xào xạc trong gió, nhưng lòng tôi thì không còn như ngày ra đi nữa. Ngày tôi nhập ngũ, mẹ tiễn tôi ra tận đầu ngõ. Bà không khóc, chỉ nắm tay tôi thật chặt rồi dặn:
“Con đi mạnh giỏi, mẹ ở nhà… vẫn chờ con.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh. Ở chiến trường, mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi đối mặt với hiểm nguy, tôi lại nhớ đến mẹ. Nhớ dáng mẹ lom khom bên bếp, nhớ giọng nói hiền từ, nhớ ánh mắt dõi theo tôi ngày lên đường. Trong đơn vị tôi có Tuấn – cậu bạn cùng tuổi. Tuấn hay kể về mẹ mình, về những bữa cơm giản dị, về những lần bị mẹ mắng mà vẫn cười. Có lần Tuấn nói:
“Chiến tranh xong, tao về sẽ ăn liền ba bát cơm mẹ nấu!” Chúng tôi bật cười, giữa tiếng bom đạn mà vẫn mơ về những điều rất đỗi bình thường. Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho người ta cơ hội trở về. Một trận đánh ác liệt diễn ra. Khói lửa mù mịt, tiếng súng dồn dập. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi gọi Tuấn… nhưng không thấy cậu đâu nữa. Sau đó, chúng tôi biết Tuấn đã nằm lại nơi chiến trường. Tôi lặng người. Trong đầu tôi chỉ hiện lên một hình ảnh: người mẹ của Tuấn, vẫn ngày ngày chờ con. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Mẹ tôi đứng trước cổng, tóc đã bạc đi nhiều. Khi thấy tôi, bà òa khóc. Tôi ôm mẹ, cảm nhận rõ sự chờ đợi bao năm dồn lại trong vòng tay ấy. “Con về rồi… mẹ biết con sẽ về…” – mẹ nói, giọng run run. Những ngày sau đó, tôi sống lại cuộc sống bình thường. Nhưng trong lòng, tôi vẫn canh cánh một điều: mẹ của Tuấn. Một buổi chiều, tôi tìm đến nhà Tuấn. Ngôi nhà nhỏ vẫn vậy, nhưng yên tĩnh hơn. Mẹ Tuấn ngồi trước hiên, ánh mắt xa xăm. Thấy tôi, bà đứng dậy:
“Con… là bạn của thằng Tuấn phải không?” Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Bà nắm tay tôi, hỏi:
“Nó… có về không con?” Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy vào tim tôi. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi chỉ nắm chặt tay bà, khẽ nói:
“Tuấn… đã chiến đấu rất dũng cảm, bác ạ.” Bà im lặng. Rồi nước mắt lặng lẽ rơi. Từ hôm đó, tôi thường xuyên ghé thăm bà. Mỗi lần đến, bà vẫn nấu thêm một bát cơm, đặt lên bàn, như thể Tuấn vẫn đâu đó sẽ trở về. “Mẹ vẫn chờ nó…” – bà nói, giọng bình thản mà đau đáu. Tôi hiểu, có những sự chờ đợi không bao giờ có hồi kết. Giờ đây, khi đã già, mỗi lần nhớ lại, tôi càng thấm thía: chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính, mà còn để lại những nỗi chờ đợi dài đằng đẵng nơi hậu phương. Câu chuyện của tôi chỉ là một mảnh nhỏ trong rất nhiều câu chuyện như thế. Nhưng tôi luôn tin rằng:
dù thời gian có trôi qua bao lâu, những người mẹ… vẫn mãi chờ con.



