Mẹ Việt Nam anh hùng Đoàn Thị Diệp - Trọn đời son sắt với Tổ quốc
Mẹ Đoàn Thị Diệp sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Từ thuở nhỏ, mẹ đã sớm thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Khi lập gia đình với ông Hà Đồng Hùng ở thôn Phúc Tiền, xã Thái Phúc, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), cuộc sống chưa kịp đủ đầy thì chiến tranh đã ập đến.Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chồng mẹ tham gia chiến đấu và hy sinh ngày 3-10-1951 khi mới 33 tuổi. Ngày nhận tin dữ, mẹ vẫn còn rất trẻ. Phía trước mẹ lúc
Mẹ Đoàn Thị Diệp sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Từ thuở nhỏ, mẹ đã sớm thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Khi lập gia đình với ông Hà Đồng Hùng ở thôn Phúc Tiền, xã Thái Phúc, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), cuộc sống chưa kịp đủ đầy thì chiến tranh đã ập đến.Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chồng mẹ tham gia chiến đấu và hy sinh ngày 3-10-1951 khi mới 33 tuổi. Ngày nhận tin dữ, mẹ vẫn còn rất trẻ. Phía trước mẹ lúc này là những tháng ngày dài đằng đẵng khi một mình phải xoay sở nuôi ba con thơ trong cảnh thiếu thốn, cơ cực. Trong ký ức của người thân và bà con lối xóm, mẹ Diệp là người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó, sống giàu lòng yêu nước và luôn dạy các con phải biết yêu quê hương, đất nước. Ba người con của mẹ lớn lên trong sự thiếu vắng tình yêu thương của cha nhưng luôn được nuôi dưỡng bằng tinh thần cách mạng và lòng tự hào dân tộc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, hai người con trai của mẹ là Hà Ngọc Hoàng và Hà Đình Khuông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Năm 1966, tiễn hai con vào Nam chiến đấu, mẹ vừa tự hào khi có con tham gia chiến đấu, góp sức mình bảo vệ non sông, nhưng cũng vừa đau đáu những lo âu, lo sợ… Những năm tháng ấy, hậu phương và tiền tuyến chỉ nối với nhau bằng những lá thư hiếm hoi. Mỗi lần nhận được thư con, mẹ lại nâng niu từng dòng chữ, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Những dòng thư ngắn ngủi trở thành niềm động viên lớn lao để người mẹ nơi quê nhà vơi đi nỗi nhớ thương con. Rồi điều mà mẹ lo sợ nhất cũng đến. Ngày 12-5-1968, mẹ nhận giấy báo tử của anh Hà Ngọc Hoàng. Nỗi đau mất con như xé lòng người mẹ đã từng chịu cảnh góa bụa từ khi tuổi đời còn trẻ. Nhưng đau thương chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ 6 ngày sau, mẹ tiếp tục nhận tin người con trai thứ hai là anh Hà Đình Khuông nằm lại nơi chiến trường miền Nam. Sự hy sinh lớn lao ấy đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” được phong tặng mẹ năm 2010. Đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng gia đình mà còn là sự tri ân sâu sắc của dân tộc đối với những người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho đất nước.


