Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: LÊ THỊ NGHÊ NGƯỜI HY SINH THẦM LẶNG TRONG THỜI CHIẾN

Mẹ Lê Thị Nghê , còn gọi là Năm Nghê quê quán tại tỉnh Quảng Nam. Trong cuộc càn quét của quân địch năm ấy , con bà khóc rất lớn. Để tránh lộ vị trí ẩn nấp của cả làng, bà đã phải đưa ra một quyết định đau đớn nhất đời một người mẹ.

Thái Nguyên13/06/2026Viện Quốc tế Giáo dục và Đổi mới (Trường Đại học Kinh tế và QTKD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, Có một người mẹ vì cứu dân làng mà đành rứt ruột hy sinh máu mủ của mình để đổi lấy mạng sống cho hàng trăm dân làng, đó là mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Nghê. Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, Mỹ tăng cường đánh phá vùng rừng núi và trung du các tỉnh miền trung và cũng chính tháng 10/1968, cuộc đời bà rẽ ngoặt sang hướng tối tăm. Đêm đó , Mỹ rải hàng tấn bóng xuống tàn phá ngôi làng , vùng thượng nguồn sông Thu Bồn được coi là một trong những chiếc nôi cách mạng của thời chiến nhưng nó cũng là nơi mà giặc mỹ thường đổ quân quấy phá càn quét. Sáng một ngày tháng 10, quân địch cho máy bay thả bom , điều tàu chiến ngược sông Thu Bồn , huy động lính hủy diệt căn cứ cách mạng. Bà Nghê dẫn theo con gái 4 tuổi và con trai 3 tháng tuổi đi cùng người dân theo cán bộ và du kích vào ẩn náu trong hòn kẽm , tránh sự tàn sát của quân địch. Đứa bé 3 tháng tuổi còn quá nhỏ , mẹ đói nên con cũng không có sữa bú , trời mưa tiếng súng ngày càng gần nhưng đứa bé không chịu nín tiếng khóc vọng ra ngoài hang. Hàng trăm người sợ xệt quân địch phát hiện vì đứa bé khóc. Người mẹ ôm chặt khúc ruột máu mủ của mình ngoặt khóc vào lòng rồi đi đến một quyết định, một quyết định đau đớn cắt chính miếng thịt của mình . Bà vội cởi áo cuốn con lại , ôm con bò lên khỏi miệng hang. Mặc cho nước mưa hòa vào dòng nước mắt ân hận ,nhưng để dân làng được sống , bà dùng hai tay móc đất ướt lạnh chôn sống chính khúc ruột của mình. Cuộc đời bà tan nát vì giặc Mỹ , chồng mất vì trúng B52 sau khi bà sinh con được mấy ngày. Sau đêm chôn sống con, bà thường xuyên u uất, sinh bệnh , sức khỏe yếu dần điên tỉnh lẫn lộn . bà hóa điên ngày ngày ôm chiếc khăn từng cuốn con đi khắp làng hát ru , đêm mưa gió , bà đốt nhang một mình đi tìm con. Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau trong lòng người Mẹ ấy vẫn như một vết dao không thể xóa nhòa, sự hy hinh ấy không chỉ cứu sống một làng , mà còn trở thành biểu tượng yêu nước và đức hy sinh cao cả . câu chuyện ấy nhắc chúng ta phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng cho sự hy sinh mất mát mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng xương máu mới được hòa bình như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn