Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Duân-ký ức còn mãi với thời gian
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Duân-ký ức còn mãi với thời gian
hiến tranh đã lùi xa, mảnh đất Phúc Lộc, tỉnh Nghệ An - nơi từng oằn mình dưới mưa bom, bão đạn - hôm nay đã khoác lên màu áo mới của sự hồi sinh và đổi thay. Những con đường rộng mở, những mái nhà bình yên mọc lên trên vùng đất năm xưa đầy hố bom, dấu tích chiến tranh dần phai mờ theo năm tháng. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt mẹ Nguyễn Thị Duân, chúng tôi hiểu rằng có những nỗi đau vẫn còn âm ỉ, không thể nào nguôi ngoai trong trái tim người mẹ.
Mẹ sinh được 7 người con (5 trai, 2 gái). Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, các con của mẹ lớn lên trong gian khó nhưng giàu lòng yêu nước và sớm ý thức trách nhiệm với quê hương.
Năm 1967, anh Nguyễn Huy Vẹn - người con đầu lên đường nhập ngũ. Nhắc về người con trai ấy, ánh mắt mẹ chùng xuống, giọng nghẹn lại: “Vẹn nó tuy không cao ráo nhưng rất ngoan và sống tình cảm. Nó đi biền biệt suốt mấy năm trời. Đến tháng 10-1971 mới được về phép 20 ngày để cưới vợ. Đó cũng là những ngày cuối cùng nó được quây quần, chung vui với gia đình…”.
Ngày 4-7-1972, anh Nguyễn Huy Vẹn hy sinh ở chiến trường Quảng Trị khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh ra đi khi chưa kịp có với người vợ trẻ một đứa con.
Ngày nhận tin con hy sinh, bố anh suy sụp. Trong nỗi đau tưởng chừng không thể gượng dậy ấy, mẹ Duân lại trở thành chỗ dựa cho chồng và các con.
Năm 1980, mẹ lại tiễn người con trai thứ sáu là anh Nguyễn Huy Đình lên đường nhập ngũ tại Đại đội 21, Trung đoàn 10, Sư đoàn 339, Quân khu 9, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia. Sau nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai, mẹ thêm một lần nén nước mắt để động viên con ra trận.
Nhắc đến anh Nguyễn Huy Đình, mẹ lặng đi rất lâu, đôi mắt đỏ hoe như vẫn còn nguyên nỗi đau của hơn 40 năm trước. Mẹ kể, theo lời đồng đội trở về, năm 1982 anh Đình chuẩn bị được về phép sau những tháng ngày chiến đấu. Biết sắp được gặp lại gia đình, anh đã dành dụm mua nhiều thứ mang về cho người thân, trong đó có cả một tấm vải anh định đem về cho mẹ may áo.
Thế nhưng, niềm mong ngóng đoàn tụ ấy mãi mãi không thành hiện thực. Ngày 25-12-1982, anh Nguyễn Huy Đình đã anh dũng hy sinh. Những món quà còn chưa kịp trao tận tay mẹ, tấm vải chưa kịp may thành áo, tất cả trở thành kỷ vật còn lại được đồng đội gửi lại cho gia đình.


