MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LAN: NỬA THẾ KỶ NÉN ĐAU THƯƠNG VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LAN: NỬA THẾ KỶ NÉN ĐAU THƯƠNG VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LAN: NỬA THẾ KỶ NÉN ĐAU THƯƠNG VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lan, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua. Gần nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày tiễn những người thân yêu nhất ra trận, người mẹ ấy vẫn đau đáu một nỗi niềm chung của cả dân tộc — nỗi đau của sự chia ly và hy sinh thầm lặng. Câu chuyện đời mẹ là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam qua hai thế hệ kháng chiến trường kỳ.
Năm 1957, mẹ Nguyễn Thị Lan nên duyên vợ chồng cùng ông Trần Văn Thành. Hạnh phúc giản dị nơi quê nhà chưa được bao lâu thì cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Tháng 3 năm 1965, thời điểm đế quốc Mỹ bắt đầu đổ quân ồ ạt vào miền Nam, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và phong trào “Ba sẵn sàng”, ông Trần Văn Thành lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia để bảo vệ tuyến đường huyết mạch của cách mạng. Khi chồng ra đi, mẹ Lan đang mang trong mình giọt máu thứ ba, một mình gánh vác giang sơn nhà chồng, vừa tham gia lao động sản xuất, vừa nuôi dạy các con khôn lớn. Đến năm 1968, giữa lúc cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân đang sục sôi, mẹ Lan bàng hoàng nhận được giấy báo tử: Ông Trần Văn Thành đã anh dũng hy sinh. Nén nỗi đau xé lòng vào trong, người góa phụ trẻ tuổi ấy lại tiếp tục thay chồng làm chỗ dựa vững chắc cho đàn con thơ.
Chiến tranh chống Mỹ kết thúc, đất nước hòa bình chưa lâu thì biên giới Tây Nam lại bùng nổ xung đột. Năm 1982, tiếp nối truyền thống và lý tưởng cao đẹp của người cha, người con trai thứ hai của mẹ là anh Trần Văn Nam lại tình nguyện lên đường nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả tại chiến trường Campuchia để giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng Khmer Đỏ. Đến năm 1985, trong một chuyến về phép ngắn ngủi, anh Nam lập gia đình. Nhưng hạnh phúc chẳng tày gang, ngay sau khi trở lại đơn vị chiến đấu, anh đã anh dũng ngã xuống. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, ngày hay tin con trai hy sinh, người con dâu của mẹ cũng đang mang thai. Đứng trước nghịch cảnh, mẹ Lan xót xa vô hạn khi nhìn thấy chính hình bóng lẻ bóng, góa bụa của mình năm xưa giờ đây lặp lại trên cuộc đời của đứa con dâu tội nghiệp.
Trải qua những năm tháng thanh xuân đầy bão táp, mẹ Lan vẫn âm thầm chịu đựng, nuốt nước mắt vào trong để cùng con dâu nuôi dạy cháu chắt nên người. Nhằm tri ân những cống hiến và sự hy sinh vô bờ bến ấy, năm 2014, Đảng và Nhà nước đã trang trọng trao tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước "Mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ Nguyễn Thị Lan. Mặc dù luôn tự hào vì sự hy sinh của chồng và con đều hiến dâng cho nền độc lập, tự do và nghĩa vụ quốc tế cao cả của dân tộc, nhưng ở tuổi xế chiều, mẹ vẫn đau đáu một tâm nguyện chưa thành. Suốt nhiều năm qua, dù gia đình đã lặn lội tìm kiếm khắp nơi theo những manh mối ít ỏi của đồng đội cũ, từ những cánh rừng vùng biên đến mảnh đất Quảng Trị nắng gió, hài cốt của liệt sĩ Trần Văn Thành vẫn chưa được tìm thấy. Nỗi trăn trở chưa thể đưa ông về yên nghỉ bên cạnh con trai tại nghĩa trang gia đình chính là góc lặng đầy xót xa trong cuộc đời hoạt động và hy sinh thầm lặng của người Mẹ Việt Nam Anh hùng.


