Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Năm

Giữa những năm tháng lịch sử đầy gian lao của dân tộc, nơi vùng quê Vĩnh Quý, xã Vĩnh Kim hiền hòa, có một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng trọn đời mình cho cách mạng, cho độc lập – tự do của Tổ quốc. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Năm, sinh năm 1920 – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và khí tiết kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.

02/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng lịch sử đầy gian lao của dân tộc, nơi vùng quê Vĩnh Quý, xã Vĩnh Kim hiền hòa, có một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng trọn đời mình cho cách mạng, cho độc lập – tự do của Tổ quốc. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Năm, sinh năm 1920 – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và khí tiết kiên trung của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ Nguyễn Thị Năm xây dựng gia đình với ông Mai Ấn Nhẩn, người con của quê hương Vĩnh Kim, sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động từ năm 1940 trong phong trào Khởi nghĩa Nam Kỳ. Khi chồng dấn thân vào con đường tranh đấu đầy hiểm nguy, mẹ trở thành hậu phương vững chắc, vừa tảo tần nuôi con, vừa âm thầm tham gia các phong trào cách mạng ở địa phương. Trong khói lửa chiến tranh, căn nhà nhỏ của mẹ không chỉ là mái ấm gia đình mà còn là nơi nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, nơi hun đúc lý tưởng cách mạng cho các thế hệ con cháu. Mẹ có 8 người con, và điều thiêng liêng, xúc động nhất là cả 8 người con đều tiếp bước cha mẹ, tham gia hoạt động cách mạng. Đó không phải là sự ngẫu nhiên, mà là kết quả của một quá trình giáo dục bằng chính cuộc đời, bằng niềm tin son sắt vào Đảng, vào con đường giải phóng dân tộc mà mẹ đã truyền lại cho các con. Năm 1964, nỗi đau lớn nhất giáng xuống gia đình khi chồng mẹ – liệt sĩ Mai Ấn Nhẩn hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Ông là Trưởng Ban Chấp hành Nông hội xã Vĩnh Kim, người cán bộ tận tụy, được Nhà nước truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, mẹ tiếp tục đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn khi bị địch bắt giam, tra khảo, đánh đập dã man. Trước những đòn roi và sự tàn bạo của kẻ thù, mẹ vẫn giữ trọn khí tiết người cộng sản, kiên quyết không khai báo, không khuất phục. Cuối cùng, không đủ lý do kết tội, địch buộc phải thả mẹ. Ra tù, mẹ không chọn nghỉ ngơi hay lùi bước. Trái lại, mẹ tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng, đảm nhiệm vai trò Ủy viên Ban Chấp hành Hội Phụ nữ xã Vĩnh Kim cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng 30-4-1975. Ở mẹ, người ta thấy rõ hình ảnh một người phụ nữ bình dị mà phi thường, lặng lẽ cống hiến không đòi hỏi vinh danh, chỉ một lòng vì sự nghiệp chung. Trong cuộc kháng chiến trường kỳ ấy, mẹ còn phải tiễn đưa hai người con ruột ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Đó là liệt sĩ Mai Văn Tình, sinh năm 1942, Xã đội trưởng xã Vĩnh Kim, người chiến sĩ quả cảm đã hy sinh ngày 4-9-1967 khi trực tiếp chiến đấu tại đồn ấp Vĩnh Quý; và liệt sĩ Nguyễn Văn Phước, sinh năm 1955, chiến sĩ bộ đội địa phương huyện Châu Thành, hy sinh ngày 24-2-1972 trong một trận đánh ác liệt tại quê hương. Các anh đã được Nhà nước truy tặng nhiều huân chương cao quý – minh chứng cho lòng dũng cảm và sự cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc. Ba lần tiễn người thân ra đi không trở về, mẹ Nguyễn Thị Năm đã nén chặt đau thương, biến mất mát thành ý chí, biến nước mắt thành niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng. Cuộc đời mẹ là bản anh hùng ca thầm lặng, nơi tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu nước, nơi sự hy sinh riêng tư nâng đỡ cho lợi ích lớn lao của dân tộc. Ngày 17-12-1994, mẹ vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số: 394-KT/CTN, vào Sổ vàng số: 456. – sự ghi nhận xứng đáng của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với những cống hiến to lớn, bền bỉ và cao cả của mẹ. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, phát triển, câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Năm vẫn còn nguyên giá trị thời đại. Đó không chỉ là câu chuyện của một gia đình cách mạng, mà là nguồn cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và không ngừng rèn luyện, cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông. Ngọn lửa mà mẹ thắp lên trong những năm tháng hoa lửa ấy, đến hôm nay vẫn âm ỉ cháy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin và của khát vọng dựng xây quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn