Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là mâm cơm với chín đôi đũa.

Thái Nguyên04/08/2026Đường Mỹ Linh (Xã Phước Hải)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI

TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH

THỜI HOA LỬA

CHÍN ĐÔI ĐŨA TRÊN MÂM CƠM CỦA MẸ

Có những bức tượng được tạc bằng đá. Có những tượng đài được dựng bằng bê tông. Nhưng cũng có một tượng đài được dựng lên từ nước mắt của một người mẹ. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.

Điều khiến tôi nhớ về Mẹ không phải là những con số. Không phải tấm bằng danh hiệu. Cũng không phải bức tượng đài đồ sộ giữa lòng Quảng Nam. Điều khiến tôi day dứt nhất là một mâm cơm. Một mâm cơm có chín chiếc bát, chín đôi đũa. Ngày nào Mẹ cũng bày đủ. Ngày nào Mẹ cũng chờ. Nhưng suốt cuộc đời, không một người con nào trở về ngồi vào chỗ của mình.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, trên vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống yêu nước. Chiến tranh đi qua ngôi nhà nhỏ của Mẹ không phải bằng tiếng bom. Mà bằng từng tờ giấy báo tử. Người con thứ nhất hy sinh. Rồi người con thứ hai. Thứ ba. Thứ tư... Đến người con thứ chín.

Mỗi lần có người gõ cửa, trái tim của một người mẹ lại thắt lại. Mỗi lần nhận tin dữ, Mẹ lặng lẽ ôm tờ giấy báo tử vào lòng. Không gào khóc. Không oán trách. Chỉ lặng im. Nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng hóa thành im lặng.

Chưa dừng lại ở đó. Người con rể duy nhất của Mẹ cũng ngã xuống. Hai người cháu ngoại tiếp tục nối bước cha anh và mãi mãi không trở về. Người chồng yêu thương của Mẹ bị địch bắt, hy sinh trong nhà lao. Mười ba người thân yêu. Mười ba cuộc chia ly. Mười ba lần tiễn biệt. Có lẽ không người mẹ nào trên đất nước này phải gánh chịu nhiều mất mát đến thế?

Người ta từng hỏi: Làm sao Mẹ có thể vượt qua được? - Mẹ chỉ lặng lẽ nhìn lên bàn thờ. Bởi Mẹ hiểu rằng, các con của mình đã chọn con đường mà Tổ quốc cần. Nếu ngày ấy họ không lên đường, làm sao có ngày đất nước hòa bình? Nếu ngày ấy họ chọn bình yên cho riêng mình, ai sẽ giữ bình yên cho dân tộc? Chính vì thế, Mẹ nén nước mắt vào trong. Để động viên những người còn sống tiếp tục chiến đấu

Năm 1994, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với tôi, danh hiệu ấy chỉ là sự ghi nhận. Bởi từ rất lâu trước đó, Mẹ đã trở thành một tượng đài trong lòng dân tộc. Khi Quảng Nam xây dựng Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, người ta đã lấy chính hình ảnh của Mẹ Nguyễn Thị Thứ làm nguyên mẫu. Bởi không ai có thể đại diện trọn vẹn hơn cho sự hy sinh của hàng vạn bà mẹ Việt Nam.

Hôm nay, ngôi nhà nhỏ của Mẹ đã trở thành nơi nhiều người tìm về. Họ không chỉ đến để dâng nén hương. Họ đến để nhìn lại chiếc mâm cơm năm nào. Để hiểu rằng hòa bình hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu của những người lính.

Mà còn bằng nước mắt của những người mẹ.

Là một đoàn viên thanh niên, mỗi lần đọc câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi lại tự hỏi: “Nếu là mình sống trong thời chiến, liệu mình có đủ bản lĩnh để tiễn chín người con lên đường vì Tổ quốc?” “Có lẽ rất khó!”

Bởi vậy, điều thế hệ hôm nay có thể làm chính là sống xứng đáng với những hy sinh ấy. Sống có trách nhiệm hơn. Làm việc tận tâm hơn. Yêu đất nước bằng những hành động thiết thực mỗi ngày. Để không phụ những người mẹ đã dành cả cuộc đời mình đổi lấy hai tiếng hòa bình.

Có những người mẹ sinh ra những người anh hùng. Nhưng cũng có những người mẹ, bằng chính sự hy sinh của mình, đã trở thành anh hùng.

Và Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một người mẹ như thế. Mẹ không cầm súng. Không ra trận. Nhưng trái tim của Mẹ đã đi cùng các con qua mọi chiến trường.

Để rồi khi đất nước nở hoa độc lập, Mẹ lặng lẽ ngồi trước mâm cơm với chín đôi đũa, chờ những người con mà Mẹ biết sẽ không bao giờ trở về. Đó là hình ảnh khiến tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ được viết bằng những chiến công, mà còn được viết bằng sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn