Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ LÌNH

Mẹ Võ Thị Lình sinh năm 1927 tại xã Đa Phước, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Mẹ có một người con độc nhất là liệt sĩ, hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau khi lập gia đình, mẹ sinh được 01 người con, đặt tên là Thi. Khi con vừa được 6 tuổi, chẳng may chồng qua đời. Một mình Mẹ tần tảo, dành dụm từng đồng để nuôi con. Chẳng những vậy, dù gian khổ, hiểm nguy Mẹ còn hết lòng che chở, tiếp tế, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Với tấm lòng yêu quê hương và lớn lên được sự dìu dắt của các bậc cha, chú làm cách mạng nên anh Thi đã sớm giác ngộ, tham gia cách mạng và trở thành giải phóng quân.

An Giang22/08/2026Xã Châu Phú (Đoàn xã Châu Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Võ Thị Lình sinh năm 1927 tại xã Đa Phước, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Mẹ có một người con độc nhất là liệt sĩ, hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau khi lập gia đình, mẹ sinh được 01 người con, đặt tên là Thi. Khi con vừa được 6 tuổi, chẳng may chồng qua đời. Một mình Mẹ tần tảo, dành dụm từng đồng để nuôi con. Chẳng những vậy, dù gian khổ, hiểm nguy Mẹ còn hết lòng che chở, tiếp tế, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Với tấm lòng yêu quê hương và lớn lên được sự dìu dắt của các bậc cha, chú làm cách mạng nên anh Thi đã sớm giác ngộ, tham gia cách mạng và trở thành giải phóng quân.

Tháng 6/1968, trong quá trình hoạt động cách mạng, anh Thi bị địch bắt và đày đến nhà tù, từ đó Mẹ mất liên lạc với anh, cứ ngỡ là sẽ không bao giờ được gặp lại con. Tuy nhiên, đến đầu năm 1974, anh trở về.

Sau khi trở về, anh Thi vẫn tiếp tục ở đơn vị để chiến đấu vì quân thù còn giày xéo quê hương, Bắc Nam chưa sum họp. Dù biết nơi con đóng quân nhưng Mẹ cũng không dám tới lui để giữ bí mật cho tố chức, tránh bị địch phát hiện, cànTIM RICOMẹ không dám khóc và con trở về quét. Con bị giặc bắt, tra tấn, tù đày cũng không dám đến thăm, những nhớ thương chỉ biết cất giâu trong lòng. Mẹ lúc này cũng mong đên ngày toàn thắng để người con ấy sẽ trở về vòng tay ấm áp của mình.

Nhưng chiến tranh khắc nghiệt lắm và nó một lần nữa cướp mất đứa con duy nhất của Mẹ. Vào cuối năm 1974, anh Thi đã hy sinh trong trận đánh tại huyện Hồng Ngự (tỉnh Đồng Tháp). Mẹ đã mãi mãi mất con, đứa con độc nhất, ngày con ra đi Mẹ cũng không kịp nhìn mặt. Anh nằm xuống khi ngọn cờ chiến thắng sắp tung bay trên quê hương. Niềm vui sum họp gia đình của Mẹ mãi mãi không thực hiện được.

Sau khi chồng và con mất, Mẹ sống trong tình thương yêu, đùm bọc của hàng xóm, láng giềng. Tuổi xế chiều, mắt mờ, tay yếu Mẹ được những người hàng xóm tốt bụng lo cơm nước, chăm sóc khi trái gió trở trời. Chiến tranh đã qua đi nhưng vết thương của lòng Mẹ vẫn còn mãi mang nặng. Cuộc đời Mẹ đã chịu nhiều đau thương, mất mát nên hiểu được cái giá của hòa bình, của đoàn tụ; còn những hy sinh và mất mát của riêng mình, Mẹ xem đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân Việt Nam trong lúc đất nước cần. Mẹ không đòi nước cân. Mẹ sẵn sàng chịu đựng hỏi gì cho riêng mình, chỉ với mong muốn bình dị là con cháu thành người, mãi mãi trung thành với Tổ quốc, hiếu thảo với Nhân dân.

Mẹ Lình đã hy sinh một phần máu thịt của mình cho Tổ quốc để đất nước có được hòa bình, độc lập, thống nhất như ngày hôm nay. Sự hy sinh thầm lặng đó đã góp phần không nhỏ làm nên những trang sửvàng của dân tộc. Thế hệ hôm nay hiểu rằng không gì có thể đền đáp được công lao to lớn của Mẹ, người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do. Sự hy sinh đó là tài sản tinh thần vô giá, trường tồn cùng lịch sử dân tộc, mãi mãi được Tổ quốc ghi nhớ, tri ân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn