Mẹ VNAh Trần Thị Mười
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Mười, sinh ngày 01/01/1935 tại xã Vĩnh Thuận Đông, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang

**CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ MƯỜI
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Mười, sinh ngày 01/01/1935 tại xã Vĩnh Thuận Đông, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang
Ở vùng đất Vĩnh Thuận Đông trù phú, nơi những con kênh chằng chịt ôm lấy ruộng lúa, có một người mẹ bình dị nhưng kiên cường – Mẹ Trần Thị Mười, người phụ nữ đã hiến dâng cả cuộc đời và những người mình thương yêu nhất cho độc lập tự do của Tổ quốc.
Những năm tháng bình yên ngắn ngủi.Mẹ Mười sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, sớm quen với ruộng đồng, với bùn đất miền Tây. Cuộc đời mẹ tưởng chừng sẽ trôi qua bình lặng với mái nhà lá bên con rạch nhỏ, cùng người chồng nghĩa tình và đàn con ngoan ngoãn. Nhưng chiến tranh lan đến Long Mỹ đã cuốn cả gia đình mẹ vào những biến động không thể tránh khỏi.
Khi Tổ quốc gọi tên ngày chồng mẹ, một người chồng, người cha đã quyết định theo tiếng gọi của đất nước, mẹ không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho ông túi cơm nắm và dặn:
“Ông đi ráng giữ mình, giữ quê, tui lo được nhà.”
Nhưng chiến sự ngày càng ác liệt. Những trận càn của địch vào Vĩnh Thuận Đông diễn ra liên miên. Dù vậy, mẹ Mười vẫn một lòng bám đất, bám quê, nuôi giấu cán bộ trong căn nhà lá tưởng chừng mong manh nhưng lại là điểm tựa cho cách mạng. Mẹ đào hầm bí mật dưới gốc mít, dùng những dấu hiệu nhỏ trên bờ liếp làm ám hiệu cho bộ đội. Đêm đến, mẹ nhóm bếp thật nhỏ, nấu nồi cháo loãng mang ra bìa lung để tiếp tế cho bộ đội đang ém quân.
Nỗi đau chồng chất tin dữ đầu tiên đến vào cuối mùa mưa năm ấy: chồng mẹ đã hy sinh trong một trận đánh ở vùng giáp ranh Long Mỹ – Phụng Hiệp. Mẹ lặng đi, nhưng nước mắt không rơi. Mẹ biết, có hàng trăm mẹ khác cũng đang nhận những tin đau ấy.
Không lâu sau, đến lượt người con trai lớn mới 19 tuổi ngã xuống khi đang làm giao liên đưa thư cho đơn vị. Mảnh khăn rằn của nó, mẹ vẫn giữ đến cuối đời.
Mỗi lần nghe tin bộ đội hy sinh, mẹ lại thắp nhang thì thầm:
“Đất nước còn giặc thì còn người ngã xuống, chỉ mong tụi nhỏ không chết uổng.”
Dù mất đi hai người thân yêu nhất, mẹ Mười không rời bỏ nhiệm vụ. Nhà mẹ trở thành nơi dừng chân của nhiều cán bộ trong những năm tháng khó khăn nhất. Những hạt gạo cuối cùng trong lu cũng được mẹ sẻ nửa cho bộ đội.
Có lần địch bất ngờ càn vào ấp, lục soát từng nhà. Bộ đội lúc ấy đang trú trong hầm bí mật dưới sàn bếp. Mẹ bình thản nhóm lửa, giả vờ đang nấu nồi khoai lang, vừa nấu vừa trò chuyện để át tiếng động dưới hầm. Khi bọn lính bỏ đi, mẹ mới mở nắp hầm, nắm lấy tay bộ đội nói:
“Còn sống là còn đánh, mẹ còn thì không ai bỏ đói tụi con.”
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả xã Vĩnh Thuận Đông rộn ràng tiếng reo mừng. Mẹ Mười đứng trước sân, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay mà lòng xúc động đến nghẹn lời. Nhưng niềm vui ấy vẫn xen vào nỗi buồn không thể gọi tên – vì những người mà mẹ yêu thương đã không thể trở về chứng kiến ngày độc lập.
Mẹ sống những năm cuối đời trong sự đùm bọc của bà con và chính quyền địa phương. Khi biết mẹ sẽ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ chỉ cười hiền:
“Tui không anh hùng gì đâu… anh hùng là mấy ổng, mấy đứa nó nằm lại ngoài kia.”
Ngày mẹ Trần Thị Mười về với đất mẹ, cả xã Vĩnh Thuận Đông chìm trong tiếc thương. Hôm đó, những người từng được mẹ che chở năm xưa, giờ đã là cán bộ, chiến sĩ về thắp cho mẹ nén hương tri ân. Các đoàn thể thanh niên thường xuyên chăm sóc, trùng tu bàn thờ mẹ, coi đó là trách nhiệm và là niềm vinh hạnh.
Câu chuyện về mẹ vẫn được các thế hệ trẻ kể lại, như một bài học sống động về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ trong khói lửa chiến tranh.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Mười mãi mãi là biểu tượng bất diệt
Mẹ đã hiến dâng tình yêu, nước mắt và cả máu thịt cho Tổ quốc. Cuộc đời mẹ chính là trang sử lặng lẽ nhưng sáng ngời trong lịch sử đấu tranh của nhân dân Vĩnh Thuận Đông, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang.


