Mẹ Võ Thị Hợi – Người mẹ giữ trọn lời hẹn với những người con đã ngã xuống
ùng đã hiến dâng những người con thân yêu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ không chỉ chịu đựng nỗi đau mất con mà còn âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và chăm sóc thương binh. Hình ảnh người mẹ với chiếc đòn gánh trên vai, lặng lẽ đi trong đêm để tiếp tế cho lực lượng cách mạng đã trở thành ký ức không thể quên của nhiều cựu chiến binh địa phương.
Quảng Ngãi là vùng đất đã phải hứng chịu vô vàn bom đạn trong những năm tháng chiến tranh. Những cánh đồng xanh nhiều lần bị cày nát bởi bom, những mái nhà tranh liên tục dựng lên rồi lại đổ xuống. Nhưng giữa khói lửa ấy vẫn có những người mẹ bình dị, âm thầm trở thành điểm tựa cho cách mạng.
Mẹ Võ Thị Hợi là một trong những người mẹ như vậy.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, mẹ quen với công việc đồng áng từ thuở nhỏ. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm bên chồng con. Khi chiến tranh lan đến quê hương, những người con trai của mẹ lần lượt xin gia nhập lực lượng vũ trang.
Ngày tiễn người con đầu lên đường, mẹ chỉ gói cho con vài nắm cơm và ít muối vừng.
Mẹ dặn:
"Con đi vì nước thì phải giữ vững khí tiết. Dù có gian khổ cũng không được lùi bước."
Ít lâu sau, người con thứ hai cũng tình nguyện nhập ngũ.
Ngôi nhà vốn đông vui chỉ còn lại hai vợ chồng già.
Ban ngày mẹ làm ruộng.
Ban đêm, mẹ tham gia tiếp tế cho cán bộ hoạt động bí mật trong vùng.
Chiếc đòn gánh tre đã theo mẹ qua biết bao con đường làng.
Một đầu là gạo, khoai, muối.
Đầu còn lại là thuốc men, quần áo hoặc những bức thư cần chuyển đến cơ sở cách mạng.
Để tránh sự theo dõi của địch, mẹ thường đi vào những đêm không trăng.
Có lần, trên đường trở về, mẹ gặp một tổ lính tuần tra.
Bình tĩnh, mẹ đặt đôi quang gánh xuống vệ đường, giả vờ là người đi cắt rau muộn.
Nhờ sự nhanh trí ấy, số lương thực dành cho bộ đội vẫn được bảo toàn.
Không lâu sau, giấy báo tử của người con cả được gửi về.
Mẹ lặng lẽ thắp nén nhang rồi cất tờ giấy vào chiếc hòm gỗ cũ.
Mẹ chưa kịp nguôi nỗi đau thì vài tháng sau, người con thứ hai cũng anh dũng hy sinh.
Hai người con.
Hai nén hương luôn đỏ lửa trên bàn thờ.
Bà con trong làng lo mẹ không vượt qua được cú sốc quá lớn.
Nhưng sáng hôm sau, mẹ vẫn gánh gạo đến nơi hẹn để tiếp tế cho bộ đội.
Một chiến sĩ trẻ xúc động hỏi:
"Mẹ không nghỉ ngơi vài hôm sao?"
Mẹ mỉm cười:
"Các con của mẹ đã nằm xuống rồi. Mẹ còn khỏe thì còn phải thay các con góp sức."
Câu nói giản dị ấy đã tiếp thêm nghị lực cho biết bao người lính.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều đồng đội cũ trở về tìm thăm mẹ.
Họ kể rằng những bữa cơm, nắm gạo và sự chở che của mẹ đã giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.
Có người nắm đôi bàn tay đã chai sần của mẹ mà nghẹn ngào:
"Nếu không có mẹ và những người mẹ như mẹ, chúng con khó có thể đi đến ngày chiến thắng."
Với những hy sinh và đóng góp to lớn, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Đến cuối đời, điều mẹ luôn nhắn nhủ với con cháu là phải sống tử tế, đoàn kết và gìn giữ hòa bình, bởi hòa bình đã được đánh đổi bằng máu của biết bao người.
Hôm nay, mỗi khi nhắc đến những người mẹ anh hùng của Quảng Ngãi, người dân địa phương vẫn kể về mẹ Võ Thị Hợi với sự kính trọng sâu sắc. Câu chuyện của mẹ là một phần của lịch sử dân tộc, là minh chứng rằng phía sau mỗi chiến công luôn có sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.


