MÓN QUÀ CỦA NGƯỜI MẸ
Trước ngày nhập ngũ, Nguyễn Văn Lợi được mẹ trao một chiếc áo len tự đan. Chiếc áo theo ông trong những năm xa nhà và trở thành kỷ vật thiêng liêng. Hơn nửa thế kỷ sau, ông vẫn giữ câu chuyện về món quà nhỏ ấy như một phần ký ức gia đình.
Ngày chuẩn bị lên đường nhập ngũ, mẹ ông Nguyễn Văn Lợi không có món quà gì đặc biệt.
Bà tự tay đan cho con một chiếc áo len.
Chiếc áo không đẹp, đường đan cũng không đều, nhưng Lợi vô cùng quý trọng.
Ông mang chiếc áo theo mình trong những năm tháng xa nhà.
Mỗi khi trời lạnh, chiếc áo khiến ông nhớ đến mẹ và căn nhà nhỏ ở quê.
Có lần chiếc áo bị rách. Ông cẩn thận vá lại rồi tiếp tục sử dụng.
Nhiều năm sau, khi trở về, ông vẫn giữ chiếc áo.
Mẹ ông lúc ấy đã già. Bà nhìn chiếc áo rồi chỉ cười.
Lợi nói rằng có những món quà không có giá trị vật chất lớn nhưng lại chứa đựng tình cảm cả một đời.
Sau chiến tranh, ông lập gia đình và sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Ông giữ chiếc áo trong một chiếc hộp nhỏ.
Mỗi khi con cháu hỏi, ông lại kể câu chuyện về người mẹ đã tiễn con ra trận.
Đối với ông, chiếc áo không chỉ là kỷ vật của thời chiến mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử.



