Bài viết

Mong ước cuối đời của vợ liệt sĩ

Hà Tĩnh15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi biết chồng hy sinh, cụ Lại rơi vào tình trạng đau khổ, tuyệt vọng nhưng để hoàn thành lời hứa với chồng trước lúc ra trận, cụ nén đau thương, toàn tâm toàn ý thay chồng chăm sóc bố mẹ. Thương con dâu, đã có nhiều lần bố chồng động viên, khuyên cụ Lại đi thêm bước nữa để khi về già có người nương tựa nhưng cụ đều gạt đi.

Sau này, khi bố mẹ chồng đều qua đời, có nhiều người đến hỏi muốn xe duyên nhưng cụ Lại đều thẳng thừng từ chối và quyết định ở vậy để chăm lo cho người em chồng. Đến năm 68 tuổi, thương hoàn cảnh cụ Lại, một người cháu đã làm thủ tục đưa cụ vào Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công tỉnh Thanh Hóa để được chăm sóc lúc tuổi già.

Những ngày tháng ở trung tâm, dù được chăm sóc rất tốt về vật chất cũng như tinh thần nhưng không lúc nào cụ Lại khôn nguôi nỗi nhớ quê nhà. Chẳng thế mà cứ đến ngày giỗ bố mẹ hai bên, ngày vui hạnh phúc của các cháu, cụ Lại đều bắt xe buýt về lo toan đầy đủ mọi thứ rồi lại bắt xe lên trung tâm.

Cuộc hôn nhân 7 ngày và nguyện ước của người vợ liệt sĩ hơn nửa thế kỷ khắc khoải chờ chồng - Ảnh 2.
Những năm tháng cuối đời, cụ Lại hy vọng sẽ được vào thăm và đưa hài cốt của chồng về quê.

Cụ Lại bảo bản thân đã đi được gần hết cuộc đời nhưng có một mong ước mà đến tận bây giờ cụ vẫn chưa thực hiện được đó là đến thăm và đưa hài cốt của chồng về với quê cha, đất tổ. "Ông ấy hy sinh ở chiến trường Tây Ninh, sau này, họ hàng có đi tìm và biết được nơi ông ấy đang an nghỉ. Tôi mừng lắm, nhờ người làm hết thủ tục để đưa ông ấy về. Tuy nhiên, khi ngày đi đã sẵn sàng thì dịch Covid-19 ập đến. Tôi buồn lắm nhưng biết làm sao được", cụ Lại tâm sự.

Khi dịch bệnh qua đi, một lần nữa cụ Lại chuẩn bị vào đưa chồng về thì biến cố gia đình ập đến khi người cháu (con em trai chồng cụ Lại - PV) đột ngột qua đời. Cũng kể từ đó đến nay, mọi giấy tờ, thủ tục cụ Lại vẫn giữ nhưng chưa có dịp để vào thăm và đưa chồng về.

Màn đêm dần buông xuống khuôn viên Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công tỉnh Thanh Hóa, cụ Lại chắp tay, miệng khe khẽ đọc một câu kinh Phật như để cầu nguyện một điều gì đó. Cụ lại nghẹn ngào: "Sức khỏe tôi vài năm trở lại đây đã xuống lắm rồi. Chưa thăm và đưa được ông ấy về khiến tôi day dứt mãi. Bây giờ, nếu ông ấy trở về được thì tôi cũng xin phép rời trung tâm về nhà để nhang khói cho chồng. Sau này, nếu tôi có mệnh hệ gì, tôi cũng chỉ mong được ở gần ông ấy trên chính mảnh đất quê hương mình. Thế nhưng, bao nhiêu năm rồi, bao lần lỡ dở, tâm nguyện đó của tôi cũng chưa thực hiện được".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mong ước cuối đời của vợ liệt sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa