Một ba lô, hai người lính
Trong một chuyến hành quân dài, người đồng đội của bà Trần Thị Mai bị kiệt sức. Bà không ngần ngại mang thêm ba lô của bạn, cùng mọi người dìu bạn tiếp tục hành trình. Chiếc ba lô nhỏ năm nào trở thành biểu tượng cho sự sẻ chia và tình đồng đội trong những năm tháng gian khổ.
Năm 1972, Trần Thị Mai tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Những ngày đầu xa quê, bà chưa hình dung được tuổi trẻ của mình sẽ gắn với những cung đường đầy gian khó đến vậy.
Công việc của đơn vị thường xuyên phải di chuyển. Mỗi người mang theo quân trang, dụng cụ lao động và lương thực. Có những ngày hành quân hàng chục cây số dưới trời nắng gắt.
Một lần, giữa chặng đường dài, một người bạn trong nhóm bắt đầu kiệt sức. Cô gái ấy cố bước nhưng đôi chân không còn đủ sức. Bà Mai nhìn thấy bạn, lập tức tháo chiếc ba lô của mình xuống rồi nhận thêm ba lô của bạn.
Những người khác cũng chia sẻ đồ đạc. Người cầm dụng cụ, người mang nước, người dìu bạn.
Hai chiếc ba lô trên vai khiến bà Mai bước đi nặng nề hơn, nhưng bà vẫn cố gắng. Thỉnh thoảng, bà quay sang động viên: “Cố lên, sắp đến chỗ nghỉ rồi”.
Chẳng ai biết còn bao xa, nhưng tất cả đều cùng bước.
Đến nơi nghỉ, người bạn nắm tay bà Mai rất lâu. Không cần nói nhiều, cả hai đều hiểu rằng trong những năm tháng khó khăn nhất, điều quý giá nhất chính là có người ở bên cạnh mình.
Sau chiến tranh, chiếc ba lô năm xưa không còn nữa. Người bạn cũng đã có gia đình và cuộc sống riêng. Nhưng mỗi khi gặp lại, họ vẫn nhắc về chuyến hành quân ấy.
Bà Mai nói: “Ngày ấy chúng tôi chẳng có gì nhiều để cho nhau, ngoài sức lực và tình thương. Nhưng đôi khi chỉ thế thôi cũng đủ giúp một người đi tiếp cả một chặng đường.”


