Một bi đông nước giữa “mùa hè đỏ lửa”
Cựu chiến binh Hà Định từng trực tiếp chiến đấu tại Thành Cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm năm 1972.
Nếu nhìn lại chiến tranh từ những con số về bom đạn, người ta có thể hình dung được sự khốc liệt. Nhưng câu chuyện của ông Hà Định cho thấy chiến tranh còn được cảm nhận bằng những điều rất nhỏ: một bi đông nước, một bộ quần áo và một giấc ngủ ngắn giữa trận địa.
Ở Thành Cổ, nước sạch là thứ vô cùng quý giá. Một bi đông nước khoảng một lít có khi phải sử dụng trong nhiều ngày. Người lính không có điều kiện tắm rửa bình thường. Những khái niệm như “tắm khô”, “giặt khô”, “rửa tay khô” trở thành chuyện quen thuộc.
Quần áo mặc nhiều ngày không giặt, bám đầy mồ hôi và bụi đất. Sau đó, người lính phải đem phơi nắng, vò khô rồi mặc tiếp.
Khó khăn vật chất đã lớn, nhưng đau đớn nhất vẫn là chứng kiến đồng đội hy sinh.
Có những người nằm lại giữa chiến trường nhiều ngày mà đồng đội chưa thể đưa về. Mỗi lần nhớ lại, ông Định vẫn xúc động vì những người đã không có cơ hội trở về quê hương.
Điều đặc biệt là giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, những người lính vẫn động viên nhau, vẫn tin rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Nhìn lại sau hơn nửa thế kỷ, ông không nhấn mạnh những gian khổ của riêng mình. Ông nhắc đến đồng đội và sự hy sinh của cả một thế hệ.
Câu chuyện “một bi đông nước” vì vậy trở thành biểu tượng nhỏ bé nhưng sâu sắc về sự thiếu thốn và sức chịu đựng phi thường của người lính Thành Cổ.



