Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Một bức ảnh – Một cuộc đời

Hà Tĩnh05/08/2026Xã Nhữ Khê (Đoàn xã Nhữ Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị.

Trong ba lô của một người lính trẻ có một vật mà anh luôn gìn giữ cẩn thận hơn bất cứ thứ gì. Đó là một bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo thời gian.

Bức ảnh được chụp vào ngày anh lên đường nhập ngũ. Trong khung hình nhỏ là cha với bộ quần áo nâu đã cũ, mẹ trong chiếc áo vá vai, em trai ôm cặp sách, còn anh nở nụ cười đầy hy vọng của tuổi đôi mươi. Trước lúc xe chuyển quân lăn bánh, mẹ lặng lẽ nhét bức ảnh vào túi áo của con và dặn:

– "Đi đâu thì đi, nhớ mang theo gia đình bên mình."

Từ ngày ấy, bức ảnh chưa bao giờ rời khỏi người anh.

Những đêm hành quân giữa đại ngàn Trường Sơn, khi đồng đội đã ngủ, anh lại lấy bức ảnh ra ngắm dưới ánh đèn pin được che kín. Anh khẽ vuốt từng gương mặt thân thương rồi mỉm cười. Có đồng đội hỏi:

– "Nhớ nhà lắm à?"

Anh gấp bức ảnh lại thật cẩn thận rồi đáp:

– "Nhớ chứ. Nhưng chính vì nhớ nên mình càng phải cố gắng để sớm có ngày trở về."

Mỗi lần đơn vị vượt qua một trận đánh ác liệt, anh đều lấy bức ảnh ra xem như để nhắc mình rằng phía sau lưng là gia đình đang ngày đêm mong ngóng.

Đầu mùa hè năm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm quan trọng. Trận chiến diễn ra suốt nhiều ngày đêm. Đạn pháo cày xới từng mét đất, khói lửa phủ kín cả sườn đồi.

Trong lúc đưa một đồng đội bị thương về tuyến sau, anh không may trúng mảnh pháo và anh dũng hy sinh.

Khi thu dọn tư trang, đồng đội tìm thấy bức ảnh vẫn được bọc cẩn thận trong một túi ni lông nhỏ, đặt sát ngực áo. Mặt sau bức ảnh có vài dòng chữ được viết bằng bút chì:

"Gia đình là nơi con luôn muốn trở về. Nếu con không về được, xin hãy tin rằng con đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc."

Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội năm xưa mang bức ảnh ấy trở về quê.

Người mẹ nhận lại tấm ảnh đã bạc màu, lặng lẽ lau sạch từng hạt bụi rồi ôm vào ngực. Bà nghẹn ngào nói:

– "Mẹ không còn giữ được con, nhưng mẹ còn giữ được ký ức về con."

Năm tháng trôi qua, căn nhà cũ đã đổi thay, những người em ngày nào nay đã có con, có cháu. Riêng bức ảnh năm ấy vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ gia đình.

Mỗi dịp sum họp, con cháu lại lặng người trước tấm ảnh nhỏ, lắng nghe câu chuyện về một người thanh niên đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường để đổi lấy những mùa xuân hòa bình cho đất nước.

Bức ảnh chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng lưu giữ cả một cuộc đời. Nó nhắc nhở rằng phía sau mỗi người lính là một gia đình, một tuổi trẻ, những ước mơ còn dang dở và một tình yêu Tổ quốc lớn hơn cả chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn