Một buổi chiều lặng lẽ
Một buổi chiều lặng lẽ
Có một buổi chiều trời rất yên. Không có lệnh hành quân, chúng tôi được nghỉ. Tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhìn xa xa. Nghĩ về nhiều chuyện đã qua. Đồng đội xung quanh cũng mỗi người một suy nghĩ. Không ai nói nhiều. Nhưng không khí không hề nặng nề. Đó là sự tĩnh lặng cần thiết. Giúp chúng tôi lấy lại sức. Và chuẩn bị cho những ngày tiếp theo. Những buổi chiều như vậy rất hiếm.



