Một câu chưa nói hết
Anh bắt đầu một câu.
Nhưng dừng giữa chừng.
Không phải quên.
Mà vì người nghe không còn ở đó.
Câu nói không biến mất.
Nó ở lại, lơ lửng, không có điểm kết.
Anh không nói tiếp.
Không ai hỏi.
Nhưng trong anh, câu nói ấy vẫn tiếp tục.
Anh hiểu: có những điều không cần hoàn thành,
vì chính sự dang dở là điều khiến nó tồn tại lâu nhất.



