Một chiếc áo rách (1)
Một chiếc áo rách
Chiếc áo của tôi rách dần theo thời gian. Không có cái mới, tôi phải tự vá lại. Đường kim có khi không đẹp, nhưng vẫn dùng được. Mặc lâu đến mức quen luôn. Có lúc nhìn lại thấy buồn cười. Nhưng cũng thấy tự hào vì đã đi qua nhiều chặng đường. Quần áo không quan trọng bằng nhiệm vụ. Ai cũng như vậy nên chẳng ai để ý nhiều. Những chiếc áo rách ấy là dấu tích của chiến tranh. Và là một phần ký ức.



