Một chiếc cốc nhôm
Chiếc cốc nhôm đơn sơ theo bác qua những ngày thiếu thốn và trở thành một kỷ vật nhỏ của đời lính.
Bác Cảnh nhớ chiếc cốc nhôm đã theo mình trong suốt những năm làm nhiệm vụ. Nó nhẹ, bền và được sử dụng cho nhiều việc trong sinh hoạt hằng ngày.
Có những ngày hành quân dài, chiếc cốc được dùng để uống nước. Khi nghỉ chân, bác thường rửa sạch rồi cất vào túi bên cạnh những vật dụng cá nhân.
Bề mặt chiếc cốc dần xuất hiện nhiều vết xước. Một góc nhỏ cũng bị móp sau một lần va đập.
Điều đáng nhớ là chiếc cốc không chỉ thuộc về riêng bác. Trong những lúc cần thiết, nó được dùng chung với đồng đội. Một vật dụng nhỏ nhưng chứa đựng sự sẻ chia của những người cùng sống và làm việc trong hoàn cảnh khó khăn.
Sau khi trở về, bác vẫn giữ chiếc cốc.
Nhiều người nhìn vào có thể thấy đó chỉ là một món đồ cũ. Nhưng với bác, nó gợi lại cả một thời tuổi trẻ.
Bác nhớ những ngày hành quân, những bữa ăn đơn sơ và những người đã cùng mình chia sẻ từng vật dụng nhỏ.



