MỘT CHUYỆN ĐỜI RỰC LỬA
một chuyện đời rực lửa
Gặp gỡ một nhân chứng sống của thời lửa trong những ngày tháng 9 đầy ý nghĩa này, chúng em – những đoàn viên thanh niên đã có dịp đến thăm và trò chuyện cùng bác Diệp Anh Tuấn, một cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong – người từng đi qua những tháng năm chiến tranh biên giới Tây Nam khốc liệt. Bác kể lại, với ánh mắt rực lửa và giọng nói trầm ấm:
“Tôi nhớ như in, đúng 3 giờ chiều ngày 06 tháng 01 năm 1979, tất cả các đơn vị nhận được lệnh tổng tiến công giải phóng nước bạn Campuchia. Bộ phận hậu cần lo cơm nước, vận chuyển đạn và những chuyến đi chở pháo và khí, chuyển quân, nướng nuôi tiếp tế song song. Khi tiếng súng nổ ra, trời đất rung chuyển, đạn bay như mưa, trăng đỏ dòng sông…”
Dừng lại một chút, bác chậm rãi kể tiếp bằng giọng nghẹn ngào: “Tôi khi ấy mới 22 tuổi, các anh em trong đơn vị hầu hết chỉ 19, 20 tuổi. Tôi có một người bạn thân, coi như anh em ruột. Vậy mà nó hy sinh trong trận ấy… Chiến tranh mà, chuyện sinh tử gần trong gang tấc. Nhưng chúng tôi là thanh niên – việc gì khó có thanh niên. Khi Tổ quốc gọi, chúng tôi không chùn bước.”
Thanh niên – ở thời nào cũng phải là lực lượng xung kích.
Từ những câu chuyện thực tế ấy, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rõ rằng: Thanh niên ở bất kỳ thời đại nào cũng cần phát huy tinh thần xung phong, sôi nổi ý tưởng, có trách nhiệm với gia đình, với xã hội và với chính bản thân mình. Chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay – không phải thế hệ ở trận cầm súng, nhưng hoàn toàn có thể trở thành những người “chiến sĩ thời bình”:
Ở nhà là con ngoan,
Ở trường là trò giỏi,
Ngoài xã hội là công dân gương mẫu,
Và trên môi luôn nở nụ cười sống đẹp – sống có ích.
Lời kết: Tri ân và tiếp bước
Sau buổi trò chuyện, trong ánh mắt của từng bạn trẻ là sự xúc động, lòng biết ơn sâu sắc và cả quyết tâm cháy bỏng: học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm, để xứng đáng là thế hệ “con cháu” của những người anh hùng như bác Diệp Anh Tuấn.
Một lần nữa, chúng em xin cúi đầu tri ân những anh hùng liệt sĩ, những người đã hy sinh cả tuổi trẻ cho nền độc lập hôm nay.
Chúng em xin hứa sẽ sống xứng đáng, học tập – rèn luyện – cống hiến, để giữ trọn ngọn lửa mà các bác đã thắp lên.



