Người có công giúp đỡ cách mạng

MỘT CON ĐƯỜNG – MỘT CUỘC ĐỜI

NGUYỄN LƯƠNG BẰNG                                      (1904 – 1979)  -Quê quán: Thôn Đông, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương.  -Sự nghiệp: Cựu phó Chủ tịch nước Việt Nam (1969- 1979) + Là đại sứ đầu tiên của Việt Nam tại Liên Xô (1952 – 1956).   "Đó là một cử chỉ vô tư tốt đẹp, không ham chuộng địa vị, đặt lợi ích của dân tộc, của đoàn kết toàn dân lên trên lợi ích cá nhân. Đó là một cử chỉ đáng khen đáng kính mà chúng ta phải học tập". — Lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh về việc việc làm của ô

Hải Phòng30/03/2026Lệnh Khánh Hòa - Lê Phương Anh (Trường Đại Học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình trưởng thành, chắc hẳn ai cũng mong muốn được trải qua những năm tháng thời thanh xuân gắn bó với ngôi trường mơ ước của mình. Với ước mơ trở thành người giáo viên mang tri thức đi khắp muôn nơi đã đưa em đến với ngôi trường Đại học Hải Dương thân yêu. Cũng như bao người bạn khác, em mang theo sự tò mò và nhiệt huyết của tuổi trẻ đến với mảnh đất Hải Phòng – mảnh đất hoa phượng đỏ. Ngồi trên chuyến xe để đến với ngôi trường mới, em lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Qua lớp kính xe, em thấy những con đường nối dài bất tận và rồi ánh mắt em chợt dừng lại ở bảng tên mang tên “Đại lộ Nguyễn Lương Bằng”.

Vào buổi đầu tiên tới trường, mang theo sự hào hứng làm quen với lớp mới em đã biết thêm về mảnh đất nơi em sẽ học tập và sinh sống suốt những năm tháng sinh viên. Một người bạn trong lớp đã giới thiệu về nơi mình sinh ra và lớn lên, trùng hợp thay nơi ấy chính là quê hương của người anh hùng – Nguyễn Lương Bằng. Cái tên trên con đường em đã đi qua bỗng trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Qua lời giới thiệu của bạn, em càng tò mò hơn về người anh hùng ấy. Sự tò mò đã thôi thúc em tìm hiểu về ông, em biết được ông là người thôn Đông, xã Đoàn Lâm, huyện Thanh Miên, tỉnh Hải Dương cũ. Ông là người con sinh ra trong gia đình nho nghèo có truyền thống yêu nước nên ngay từ nhỏ ông đã thấu hiểu được nỗi khổ cực của người dân mất nước. Từ nhỏ ông đã chịu nhiều khó khăn và sớm phải lao động để kiếm sống. Tuy vất vả, nhưng ông mang trong mình tinh thần tự học, bởi ông hiểu rằng chỉ có việc học mới giúp ông vươn lên.

Năm 1925, ông ra nước ngoài làm việc trên tàu Canton một con tàu lớn của tư bản Pháp, tại đây ông có cơ hội tiếp xúc với các nhà cách mạng như Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tùng Mậu và Lê Hồng Sơn qua sự giới thiệu của một người bạn gốc Hoa hoạt động cách mạng. Nhờ có những chàng thanh niên yêu nước ấy mà ông đã được giác ngộ cách mạng và dấn than vào con đường đầy gian khổ. Chính thức cuối năm 1925 Nguyễn Lương Bằng đã được kết nạp vào Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí Hội. Với việc dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ và nguy hiểm từ rất sớm, thậm chí là từ miền Bắc đến tận trong Nam vào năm 1929 ông chính thức được kết nạp vào An Nam cộng sản Đảng. Từ năm 1930-1935, ông nhiều lần bị thực dân pháp bắt giam, tra tấn dã man thậm chí là kết án tù nhưng ông vẫn không chịu khuất phục mà vẫn kiên cường đấu tranh. Dù ở chốn lao tù, ông vẫn giữ vững niềm tin, bí mật liên lạc với đồng đội để tổ chức những cuộc đào tẩu, tiếp tục hoạt động và cống hiến cho cách mạng, cho đất nước. Trong cách mạng tháng 8/1945, ông cũng tham gia lãnh đạo và góp phần vào thắng lợi chung của công cuộc giành độc lập cho dân tộc.

Qua sự những điều đó em càng thêm khâm phục ông không chỉ bởi những chiến công hay những chức vụ quan trọng mà ông từng đảm nhiệm, mà còn bởi sự bền bỉ, kiên cường trong những năm tháng khắc nghiệt nhất của cuộc đời. Có lẽ điều khiến em xúc động hơn cả đó là cách mà ông đã sống – sống một cuộc dời tuy giản dị nhưng lại rất phi thường. Em đã tự hỏi rằng “Nếu là em trong chốn ngục tù ấy thì liệu em có thể mạnh mẽ và ý chí như ông ấy hay không?” Bởi trong ngục tù lạnh lẽo ấy, nơi giam cầm, bào mòn cả thể xác lẫn tâm trí con người mà ông vẫn giữ trọn niềm tin, vẫn một lòng hướng về Tổ quốc với một trái tim không bao giờ nguội lạnh.

Điều gì đã mang lại cho thế hệ tiền bối có nguồn sức mạnh tinh thần vô cùng lớn lao đến thế, điều gì đã làm cho họ kiên cường đến thế? Phải chăng là do tinh thần yêu nước mãnh liệt và khát vọng tự do cháy bỏng trong mỗi người? Chính vì sự kiên trung cùng với những đóng góp to lớn trong xây dựng và bảo vệ đất nước mà sau cách mạng ông được nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng như: Tổng Giám đốc Ngân hàng Quốc gia, Đại sứ, Tổng Thanh tra Chính phủ và cả Phó Chủ tịch nước. Dù ở bất cứ cương vị nào ông đều tận tụy, liêm khiết, cuộc đời ông không chỉ là mỗi hành trình cách mạng mà còn là cả một tấm gương sáng về đạo đức và lý tưởng sống cao đẹp.

Nhờ đó em chợt nhận ra con đường em vô tình thấy lần ấy không chỉ là một con đường bình thường mà nó còn là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Giữa bầu trời hòa bình của hiện tại, em càng thấy biết ơn những điều mà mình đang có. Để có những giảng đường, những tòa nhà, những con đường khang trang như ngày nay ông cha ta đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của mình. Em hiểu rằng hành trình trưởng thành không chỉ là để theo đuổi ước mơ, hoài bão của mình mà còn là hành trình học cách sống biết ơn, sống có trách nhiệm hơn với đất nước, Tổ quốc thân yêu.

Có lẽ sau khi kết thúc bốn năm sinh viên rồi em sẽ đi qua rất nhiều con đường mới khác nhau trong cuộc đời. Nhưng riêng với con đường mang “Đại lộ Nguyễn Lương Bằng” sẽ mãi là một dấu ấn khó phai mờ trong tâm trí em. Bởi với em đó không chỉ là một cái tên mà còn là cả một ngọn lửa, một lý tưởng sống cao đẹp sống mãi với thời đại. Để rồi từ đây em càng phải tự nhủ với lòng mình phải biết cố gắng hơn qua mỗi ngày, phải tự rèn luyện, học tập và sống tốt hơn để một ngày nào đó khi đã hoàn thành ước mơ được đứng trên bục giảng em sẽ tự hào kể lại cho học sinh của mình về những con người anh hùng như ông – những người đã sống một cuộc đời vĩ đại, đã góp phần có được đất nước Việt Nam hùng cường, phát triển như ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn