Anh hùng Lao động

Một đời lính hậu cần, một thời đại dân tộc: Câu chuyện của người lính Ngô Xuân Tư

Câu chuyện ngắn về cuộc đời của người lính hậu cần Ngô Xuân Tư từ cuộc chiến Thành cổ khốc liệt cho tới ngày độc lập thống nhất đất nước

Thái Nguyên01/03/2026Nguyễn Viết Đức Anh (Trường đại học Kinh tế và quản trị Kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đời lính hậu cần,một thời đại dân tộc: Câu chuyện của người lính Ngô Xuân Tư

Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh Ngô Xuân Tư

Năm sinh nhân chứng: 1952

Phân loại nhân chứng: Nhân chứng tham gia trực tiếp các sự kiện trong lịch sử

Ngày 30/4/1975 là một dấu mốc lịch sử không thể phai mờ trong ký ức hàng triệu người Việt Nam. Đó là ngày chiến tranh kết thúc, lá cờ mới tung bay trên nóc Dinh Độc Lập — biểu tượng của một đất nước một nhà sau hơn hai thập kỷ chiến tranh. Trong những nhân chứng sống của thời khắc ấy, có cựu chiến binh Ngô Xuân Tư — người lính hậu cần, từng dốc sức phục vụ phía sau chiến tuyến nhưng cũng có mặt giữa những ngày lịch sử quyết định ấy.Đối với ông,đây là thời khắc mà cả đời không thể quên.

Từ thanh niên miền Bắc tới chiến trường khốc liệt

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở miền Bắc Việt Nam, Ngô Xuân Tư nhập ngũ vào đầu năm 1972 khi cuộc chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất. Được phân công phục vụ ở tiểu đoàn hậu cần, thuộc Sư đoàn 320B, ông thường xuyên phải vận chuyển lương thực — đạn dược, xây dựng kho tàng, động viên sinh lực cho chiến sĩ trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn. Mỗi chuyến đi xuyên sông suối, xuyên rừng núi đều là một thử thách khi máy bay và pháo binh địch không ngừng quấy phá.

Ông từng nhớ lại đơn vị ông tham gia bảo đảm hậu cần cho mặt trận Quảng Trị trong những ngày 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ — nơi trọng tâm chiến trường phía Nam mà lực lượng của ông thường xuyên phải tiếp tế. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống, để lại dòng sông Thạch Hãn đỏ rực bởi máu chiến tranh. Ông Tư kể: Tôi nhớ nhất là sự hy sinh của nhiều đơn vị bộ đội chủ lực, trong đó có rất nhiều chiến sĩ trẻ từ các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ. Có những người không kịp gọi tên mẹ, không kịp viết lá thư cuối cùng, chỉ còn lại chiếc mũ sắt méo mó, cuốn sổ tay đẫm máu.Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, vai trò của ông và đồng đội hậu cần là một mắt xích không thể thiếu trong sự sinh tồn của lực lượng trên mặt trận này.

Ngày lịch sử 30/4 — Không chỉ là cờ trên nóc Dinh Độc Lập

Khi chiến dịch Hồ Chí Minh được phát động, đơn vị của ông Tư cùng với các đơn vị khác tiến vào Sài Gòn. Vào buổi trưa ngày 30/4/1975, ông và đồng đội nhận được tin Quân Giải phóng đã kiểm soát được Dinh Độc Lập và lá cờ giải phóng đã tung bay trên nóc dinh — khoảnh khắc khép lại chiến tranh và mở ra trang sử mới của đất nước.

Trong khi nhiều câu chuyện ghi nhận rằng chính Đại tá Bùi Quang Thận là người trực tiếp kéo cờ trên dinh, thì ký ức của những người như ông Tư lại minh chứng một cách sống động về không khí lịch sử ở khắp các ngả đường Sài Gòn lúc đó — người dân ùa ra đường, reo hò trong tiếng hò hét “Miền Nam đã được giải phóng – đất nước thống nhất!” và sự bất ngờ xen lẫn xúc động khi thấy lá cờ mới trên đỉnh dinh.

Hậu chiến — Đóng góp cho hôm nay

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, đóng góp vào công tác hậu cần và bảo vệ biên giới trước khi xuất ngũ năm 1982. Trở về đời thường, ông gắn bó với xã hội ở Phú Yên nơi gia đình sinh sống, tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng, chia sẻ ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ và truyền lại tinh thần yêu nước, hy sinh vì độc lập tự do.

Ông Ngô Xuân Tư từng được trao Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì vì những cống hiến thầm lặng nhưng quan trọng của mình. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là được chứng kiến hòa bình, được sống trong một đất nước thống nhất và truyền lại những ký ức đó cho lớp trẻ để họ hiểu rõ giá trị của độc lập hôm nay.

Một đời lính, một câu chuyện dân tộc

Câu chuyện của ông Tư — một người lính hậu cần — là lời nhắc nhở rằng chiến tranh không chỉ được ghi dấu bằng những trận đánh vang dội hay tên tuổi các tướng lĩnh, mà còn bằng những con người âm thầm góp sức ở phía sau, bằng những bước chân mòn trên đường tiếp tế khốc liệt. Đó là những mảnh ký ức đầy xúc động, góp phần làm nên bức tranh toàn cảnh về một thời đại đã qua nhưng luôn sống mãi trong tâm thức của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một đời lính hậu cần, một thời đại dân tộc: Câu chuyện của người lính Ngô Xuân Tư | Câu chuyện thời hoa lửa