Một lần chạm không còn
Trước đó, họ vẫn đi cạnh nhau.
Khoảng cách đủ gần để cảm nhận.
Không cần nói,
vẫn hiểu.
Đến một lúc, anh đưa tay sang.
Không chạm.
Khoảng cách không lớn.
Nhưng đủ để nhận ra
một điều đã mất.
Anh không tìm lại.
Không gọi tên.
Chỉ tiếp tục bước.
Và từ đó,
mỗi bước đi
đều mang theo một khoảng thiếu
không thể lấp đầy.



