Một lần nhường phần cơm
Một phần cơm nhỏ được nhường cho người đồng đội ốm đã trở thành ký ức khiến bác nhớ mãi về tình quân dân, tình đồng chí.

Bác Đặng Văn Quang nhập ngũ năm 1965. Trong những năm chiến đấu, có những thời điểm lương thực rất hạn chế. Mỗi người đều phải tiết kiệm khẩu phần của mình.
Một hôm, một người đồng đội trong đơn vị bị ốm. Anh gần như không ăn được gì. Bác Quang khi ấy còn trẻ, phần cơm của mình cũng chẳng nhiều, nhưng vẫn chia cho bạn một nửa.
Người đồng đội ban đầu không nhận. Bác nói: “Ăn đi, mai còn có sức mà đi”.
Câu chuyện nhỏ ấy được mọi người nhắc lại nhiều lần. Sau đó, mỗi khi có ai thiếu thốn, những người khác lại tìm cách giúp đỡ.
Bác kể rằng chiến tranh khiến mọi người hiểu giá trị của sự sẻ chia. Không ai giàu có, nhưng ai có gì đều sẵn sàng chia cho người bên cạnh.
Nhiều năm sau, bác gặp lại người đồng đội năm xưa. Hai người đã già, tóc bạc gần hết. Nhắc đến chuyện cũ, cả hai cùng cười.
Bác bảo: “Có những chuyện rất nhỏ thôi, nhưng đi qua cả cuộc đời vẫn không quên”.
Với bác, đó chính là một trong những điều đẹp nhất mà những năm tháng chiến tranh để lại.



