Một nắm cơm – một cuộc đời
Giữa chiến trường thiếu thốn, một nắm cơm nhỏ cũng trở nên quý giá. Họ chia nhau từng phần, không ai giữ cho riêng mình.
Anh nhớ một lần, khi cả đơn vị đã kiệt sức, chỉ còn lại một nắm cơm duy nhất. Không ai nói gì, nhưng cuối cùng, họ vẫn chia đều cho nhau.
Nắm cơm ấy không chỉ là thức ăn, mà còn là sự sẻ chia, là tình người giữa hoàn cảnh khắc nghiệt.
Có người đã không qua khỏi sau đó, nhưng ký ức về nắm cơm ấy vẫn còn mãi. Nó nhắc nhở rằng, trong những lúc khó khăn nhất, điều quý giá nhất không phải là vật chất, mà là tình cảm con người dành cho nhau.



