Một ngày rất dài
Có những ngày dài đến mức cô không nhớ nổi mình đã làm việc bao nhiêu giờ, chỉ nhớ mọi người luôn động viên nhau cố gắng.

Cô Hoa kể rằng có một ngày cô và đồng đội gần như làm việc liên tục từ sáng đến tối.
Buổi sáng sửa đường.
Buổi trưa nghỉ rất nhanh.
Buổi chiều tiếp tục nhiệm vụ.
Đến tối, mọi người vừa định nghỉ thì nhận lệnh mới.
Cô nhớ lúc ấy mình mệt lắm. Nhưng nhìn những người bên cạnh, chẳng ai bỏ việc.
Một chị lớn tuổi hơn đưa cho cô ngụm nước:
“Uống đi em”.
Cô uống rồi lại đứng lên.
Đến khuya, công việc mới tạm xong.
Mọi người ngồi xuống đất, chẳng ai còn sức nói chuyện.
Một cô gái bất chợt hỏi:
“Ngày mai có được nghỉ không chị?”
Cả nhóm cười.
Cô Hoa bảo: “Đến giờ tôi vẫn nhớ tiếng cười ấy”.
Bởi trong những ngày gian khổ, một câu đùa, một ngụm nước hay một bàn tay kéo mình đứng lên đều trở thành những kỷ niệm quý giá.



