Một nhành hoa dại
Những ngày làm thanh niên xung phong, nỗi nhớ gia đình đôi khi khiến người bạn của bà Trần Thị Hà buồn bã. Một nhành hoa dại bên đường, món quà nhỏ bé và bất ngờ, đã mang đến nụ cười cho người bạn và trở thành ký ức đẹp về tình đồng đội.
Bà Trần Thị Hà kể rằng những năm làm thanh niên xung phong, nỗi nhớ nhà thường đến bất chợt, nhất là khi nhận được tin từ gia đình. Trong đội có một người bạn nhiều lần buồn bã vì nhớ người thân. Giữa những ngày công việc bận rộn, thiếu thốn và chiến tranh, bà Hà không biết phải an ủi bạn thế nào.
Một hôm, trên đường đi làm nhiệm vụ, bà tình cờ nhìn thấy một nhành hoa dại nhỏ bên vệ đường. Nghĩ đến người bạn đang buồn, bà hái nhành hoa mang về. Khi trở lại đơn vị, bà đưa hoa cho bạn rồi vui vẻ nói: “Coi như một bông hoa quê nhà nhé!”. Người bạn ban đầu ngạc nhiên, sau đó bật cười. Món quà chẳng có giá trị vật chất, nhưng lại đến đúng lúc và khiến nỗi buồn vơi đi phần nào.
Nhành hoa chỉ tươi được vài ngày rồi héo, nhưng nụ cười của người bạn thì ở lại trong ký ức bà Hà suốt nhiều năm. Sau này, khi cuộc sống đã bình yên, hai người gặp lại nhau và cùng nhắc chuyện nhành hoa năm ấy. Cả hai lại cười như những cô gái trẻ ngày nào.
Bà Hà nói tuổi trẻ thời chiến không chỉ có tiếng bom, những chặng đường gian khó mà còn có những câu chuyện nhỏ, những câu hát, củ khoai hay một nhành hoa trao cho nhau. Chính những điều giản dị ấy đã làm những năm tháng gian khổ trở nên ấm áp hơn và khiến tình bạn giữa những người cùng chung nhiệm vụ bền chặt theo thời gian.



