MỘT NỤ HÔN ĐƯỢC VIẾT TỪ NĂM 1956
Có khi là một nụ hôn, một cái nắm tay; có khi chỉ là ánh mắt bịn rịn trước giờ lên đường hay một lời hẹn ước gửi lại phía sau…
Nhưng có một điều chắc chắn: ông bà ta ngày ấy cũng biết yêu, biết nhớ, biết khát khao được gần người mình thương. Chỉ là giữa chiến tranh, có những nụ hôn chưa kịp trao, những lời yêu chưa kịp nói, bởi người lính đã phải gác lại hạnh phúc riêng để ra trận vì độc lập, tự do của Tổ quốc
Hôm nay, xin mời bạn đọc cùng cảm nhận bài thơ “Hôn” của nhà thơ Phùng Quán, được viết từ năm 1956:
HÔN
Trời đã sinh ra em
Để mà xinh mà đẹp
Trời đã sinh ra anh
Để yêu em tha thiết
Khi người ta yêu nhau
Hôn nhau trong say đắm
Còn anh, anh yêu em
Anh phải ra mặt trận
Yêu nhau ai không muốn
Gần nhau và hôn nhau
Nhưng anh, anh không muốn
Hôn em trong tủi sầu
Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn
Nhưng dù chết em ơi
Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi
Của một người nô lệ.
Phùng Quán, 1956
Một bài thơ về nụ hôn, nhưng lớn hơn cả nụ hôn là tình yêu Tổ quốc, là khát vọng được yêu trong tự do và được sống với phẩm giá của một con người.
Ngày xưa, ông bà ta có thể kín đáo hơn chúng ta hôm nay. Nhưng trái tim con người ở thời nào cũng biết rung động, biết yêu thương và khát khao hạnh phúc. Vì thế, hình ảnh một nụ hôn có thể mang tính biểu tượng, nhưng tình yêu, sự chờ đợi và những hy sinh phía sau nó thì hoàn toàn chân thực.
Có những nụ hôn đã được trao…
Và cũng có những nụ hôn mãi mãi chỉ còn trong lời hẹn ước!



