Một tấc không lùi
Chốt của chúng tôi bị tấn công liên tục trong nhiều ngày. Đất xung quanh bị cày nát bởi bom đạn. Lệnh đưa ra rất rõ: “Một tấc không lùi.” Không còn khái niệm ngày hay đêm, chỉ có tiếng nổ và khói bụi. Có lúc, tôi thấy mình kiệt sức đến mức không còn cảm giác. Nhưng mỗi khi nhìn sang đồng đội, tôi lại gượng dậy. Chúng tôi thay nhau giữ từng vị trí, từng đoạn hào. Khi địch áp sát, khoảng cách chỉ còn vài mét. Không ai nghĩ đến chuyện rút lui. Đến ngày thứ ba, khi trận đánh kết thúc, chúng tôi gần như không nhận ra nhau vì bùn đất và máu. Nhưng chốt vẫn còn, và chúng tôi đã giữ được lời hứa.



