Bài viết

MỘT THỜI HOA LỬA TRÊN BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

Trong dòng chảy của lịch sử, có những con người lặng lẽ nhưng đã góp phần tạo nên những trang sử hào hùng của dân tộc bằng chính máu xương và tuổi trẻ của mình. Khi gặp gỡ và tiếp xúc với một trong những người lính cụ Hồ anh dũng mà bình dị đó, chúng tôi đã cơ hội hiểu thêm về quãng thời gian khó khăn, gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào mà họ đã đi qua. Khi kể cho chúng tôi về quãng thời gian tham gia quân ngũ của mình, bác Nguyễn Hữu Đức trú tại thôn Hoàng Lại xã Hà Tây thành phố Hải Phòng vẫn

Hải Phòng15/01/2026Đoàn trường THPT Thanh Bình (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thanh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA TRÊN BIÊN GIỚI TÂY NAM  VÀ ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

Bác kể khi vừa tròn 18 tuổi, tình hình biên giới Tây Nam trở lên căng thẳng, bác theo tiếng gọi lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng cho Tổ Quốc. Bác khoác trên mình áo lính, balo trên vai lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới, giữ gìn sự bình yên cho dân tộc. Cùng với nhiều thanh niên khác, sau khi tham gia khóa huấn luyện cho tân binh, bác được điều động về Biên Hòa, biên chế vào trung đoàn Tăng – Thiết giáp. Bác kể lại, những ngày ở Biên Hòa bác và hàng trăm đồng đội như ngồi trên đống lửa, vừa huấn luyện vừa hồi hộp chờ lệnh lên đường. Cuối năm 1978, tình hình biên giới Tây Nam trở nên đặc biệt căng thẳng, trung đoàn nhận lệnh gấp hành quân sang Campuchia. Khi nói đến đây bác không giấu được cảm xúc bồi hồi, xúc động nhưng ánh mắt vẫn kiên định, tự hào về những gì mình đã trải qua. Bác kể về quãng đường bác cùng các đồng đội theo đoàn xe tăng xuất phát từ Biên Hòa, bắt đầu một chuyến đi rất dài đến biên giới Tây Nam. Ban ngày xe tăng được che kín để đảm bảo bí mật, ban đêm đoàn xe lặng lẽ đi chuyển trên đường hành quân hiểm trở và đầy nguy hiểm. Mỗi người một nhiệm vụ, ai cũng hiểu rằng nhiệm vụ gian nan, nguy hiểm, có thể có hy sinh nhưng tinh thần chiến đấu vẫn không chùn bước.

Sang đến đất bạn, bác được điều động vào một đơn vị mới thành lập là E-415 thuộc mặt trận 479 – một mặt trận nổi tiếng ác liệt trong cuộc chiến diệt Polpot của Campuchia. Đơn vị còn thiếu thốn đủ bề từ quân số đến trang bị và nhiệm vụ thì vô cùng nguy hiểm. Ở mặt trận 479, chiến tranh không có ranh giới rõ ràng. Ban ngày hành quân, ban đêm phục kích. Có những đêm rừng Campuchia trời tối đen như mực, những tiếng súng nổ bất ngờ đập tan sự tĩnh lặng trong đêm khiến giấc ngủ chập chờn của những người lính càng trở lên khó khăn. Tàn quân Khmer Đỏ ẩn mình ở mọi nơi, sẵn sàng đánh du kích, đặt mìn, bắn tỉa những người lính Việt Nam một cách vô cùng tàn độc. Mỗi bước tiến của bộ đội Việt Nam đều phải trả giá bằng mồ hôi và máu.

Trong những lần tiến quân, bác Đức và đồng đội gặp những đoàn người dân Campuchia gầy gò, đói khát, ánh mắt hoảng loạn vì ám ảnh diệt chủng Polpot. Khi thấy bộ đội Việt Nam, họ òa khóc, quỳ xuống cầu xin, nắm lấy tay người lính để cảm ơn, để chia sẻ về những hy sinh mà họ và những người lính Việt Nam trải qua. Những khoảnh khắc ấy khiến bác hiểu rằng mình không chỉ chiến đấu cho Tổ Quốc mà còn cho sự sống của rất nhiều người dân nước bạn.

Ngày 7/1/1979, khi Phnôm Pênh được giải phóng, tiếng súng lớn dần thưa đi, chế độ diệt chủng Polpot sụp đổ nhưng nhiệm vụ của người lính VIệt Nam chưa dừng lại. Bác tiếp tục cùng đơn vị truy quét tàn quân Polpot, bảo vệ chính quyền cách mạng Campuchia, giúp dân dựng làng mạc, chia từng bát gạo, từng ngụm nước để cùng họ xây dựng lại nhà cửa, trường học...vv.

Tròn 4 năm 2 tháng khoác áo lính nơi biên cương đất bạn,bác đã gửi lại tuổi xuân,ký ức và cả những mất mát không bao giờcó thể lấy lại. Đó là một thời hoa lửa không thể nào mờ phai trong lòng bácvà đồng đội nơi biên cương, được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính để hôm nay đất nước được bình yên.Nhiều năm sau,khi rời xa quân ngũ trở về nhà,bác mang theo mình vết sẹo ở tay, một vết sẹo dài và xấu xí nhưng nó là một phần của của chiến tranh, là mộtký ức không bao giờ phai của bác.Bác cho chúng tôi xem ảnh của các đồng đội của mình khi các bác có dịp gặp lại nhau sau nhiều năm, tấm huân chương chiến công mà bác được nhận như một minh chứng về quãng thời gian không thể nào quên đó. Đồng đội của bác có người đã trở về,có người đã mãi mãi nằm nơi rừng sâu đất bạn.Tuổi xuân của họ đã cống hiến hết mình để đất nước Việt Nam, đất nước Campuchia có hòa bình hôm nay.

Giờ đây khi kể lại, bác chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia là một trang sử được viết bằng máu, nước mắt và tất cả lòng nhân ái của người lính Việt Nam – một thời hoa lửa không thể nào quên.

Hiện tại, khi trở về với đời thường bác Đức chọn một cuộc sống giản dị, gắn bó với nghề trồng trọt trên mảnh vườn quê hương An Lương. Ngày ngày bác ở nhà chăm sóc luống rau, vườn ổi nhưng đôi khi trong những đêm yên tĩnh kí ức nơi chiến trường vẫn trở về trong giấc ngủ chập chờn. Bác luôn dặn con cháu phải luôn trân trọng hòa bình dân tộc bởi bác hiểu hơn ai hết cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả thanh xuân của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn