Cựu chiến binh

một thời tuổi trẻ đầy khói lửa

Với tôi, điều quý giá nhất không chỉ là ngày trở về, mà là những con người đã cùng tôi đi qua những năm tháng ấy. Họ có thể không còn… nhưng sẽ mãi sống trong trái tim tôi – như một phần không thể thiếu của cuộc đời.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một nữ cựu chiến binh. Bây giờ, khi mái tóc đã điểm bạc, mỗi lần nhìn lại những tấm ảnh cũ, tôi lại thấy hiện lên một thời tuổi trẻ đầy khói lửa nhưng cũng rực rỡ vô cùng.

Ngày ấy, tôi mới mười tám tuổi. Rời quê, rời mái nhà nhỏ, tôi xung phong vào chiến trường với một suy nghĩ rất giản dị: đất nước cần thì mình đi. Tôi không nghĩ nhiều về gian khổ, cũng không hình dung hết những gì sẽ phải trải qua.

Những ngày đầu ở đơn vị, tôi nhớ nhà đến phát khóc. Đêm nằm trong rừng, nghe tiếng côn trùng rả rích, tôi chỉ ước được một lần về lại căn bếp nhỏ, được ăn bữa cơm mẹ nấu. Nhưng rồi, tình đồng đội đã giúp tôi vượt qua tất cả.

Chúng tôi – những cô gái trẻ – vừa làm nhiệm vụ, vừa động viên nhau. Có người còn chưa biết nấu cơm, vậy mà vào chiến trường cũng học cách nhóm bếp, nấu ăn cho cả đơn vị. Có người sợ bóng tối, vậy mà vẫn đi trực đêm không một lời than vãn.

Tôi còn nhớ một lần đơn vị tôi phải hành quân gấp qua một đoạn rừng bị bom đánh liên tục. Đường bị cày xới, cây cối đổ ngổn ngang. Chúng tôi vừa đi, vừa dọn đường, tay chân lấm lem bùn đất.

Trong nhóm có Mai – cô bạn thân nhất của tôi. Mai hay cười, dù trong hoàn cảnh nào cũng giữ được sự lạc quan. Khi thấy tôi mệt, Mai nói:
“Cố lên nhé! Sau này hòa bình, mình sẽ kể lại cho con cháu nghe, chắc vui lắm!”

Tôi bật cười, dù lúc đó chân đã mỏi rã rời.

Nhưng chiến tranh không cho ai chọn lựa.

Một lần, khi đang làm nhiệm vụ, đơn vị chúng tôi bất ngờ bị bom dội xuống. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn. Sau trận bom, tôi gọi Mai… nhưng không thấy đâu.

Chúng tôi tìm được Mai ở gần đó. Cô đã không còn nữa.

Tôi ngồi bên cạnh, nắm chặt tay bạn. Bàn tay ấy vẫn còn ấm, như thể Mai chỉ đang ngủ. Nước mắt tôi rơi mà không thể cất thành lời.

Từ hôm đó, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là gian khổ, mà còn là những mất mát không gì bù đắp được.

Nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục. Bởi nếu dừng lại, thì những hy sinh ấy sẽ trở nên vô nghĩa.

Ngày hòa bình, tôi trở về quê. Cuộc sống dần yên bình trở lại. Tôi lập gia đình, sinh con, rồi làm bà. Nhưng mỗi khi nhìn thấy những cô gái trẻ cười nói hồn nhiên, tôi lại nhớ đến Mai, đến những người bạn năm xưa.

Có lần cháu gái tôi hỏi:
“Bà ơi, ngày xưa bà có sợ không?”

Tôi xoa đầu cháu, mỉm cười:
“Có chứ. Nhưng khi ở bên đồng đội, bà không còn sợ nữa.”

Tôi kể câu chuyện này không phải để nhắc về nỗi buồn, mà để giữ lại ký ức về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình – dũng cảm, chân thành và đầy yêu thương.

Với tôi, điều quý giá nhất không chỉ là ngày trở về, mà là những con người đã cùng tôi đi qua những năm tháng ấy.

Họ có thể không còn… nhưng sẽ mãi sống trong trái tim tôi – như một phần không thể thiếu của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn