Cựu chiến binh

Một thời tuổi trẻ oanh liệt

Đơn vị của ông nhận lệnh tiến về Sài Gòn. Đêm trước giờ nổ súng, cả tiểu đội ngồi tựa lưng vào nhau trong căn nhà đổ nát, chia nhau từng ngụm nước cuối cùng. Ai cũng hiểu trận đánh này có thể là trận cuối, cũng có thể là lần cuối họ còn nhìn thấy nhau. Ông nói lúc ấy ông không sợ chết, chỉ sợ đất nước chưa kịp hòa bình.

Ninh Bình07/05/2026Đinh Tiến Đạt (11a1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Trường Chinh năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, sống cùng con cháu trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô. Mái tóc bạc trắng, lưng đã còng, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng và giọng nói vẫn sang sảng mỗi khi nhắc đến những năm tháng làm người chiến sĩ cách mạng. Ông bảo mình thuộc thế hệ trưởng thành trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, gắn liền với những trận đánh ác liệt quanh vùng Trường Sơn và chiến dịch mà ông nhớ mãi – Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Ông kể, ngày ấy ông mới tròn hai mươi tuổi, rời quê lên đường nhập ngũ với một ba lô vải và lời dặn của mẹ: “Con đi vì nước, phải sống cho xứng đáng.” Những năm hành quân dọc dãy Trường Sơn gian khổ vô cùng. Bom đạn dội xuống như mưa, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không ai chùn bước. Ông nói điều giữ họ đứng vững chính là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, niềm tin vào lý tưởng mà Hồ Chí Minh và Đảng đã soi đường.

Trong ký ức ông, những ngày cuối tháng 4 năm 1975 là quãng thời gian không thể nào quên. Đơn vị của ông nhận lệnh tiến về Sài Gòn. Đêm trước giờ nổ súng, cả tiểu đội ngồi tựa lưng vào nhau trong căn nhà đổ nát, chia nhau từng ngụm nước cuối cùng. Ai cũng hiểu trận đánh này có thể là trận cuối, cũng có thể là lần cuối họ còn nhìn thấy nhau. Ông nói lúc ấy ông không sợ chết, chỉ sợ đất nước chưa kịp hòa bình.

Khi chiến dịch bắt đầu, tiếng pháo rung chuyển cả bầu trời. Ông cùng đồng đội tiến qua từng con đường, vừa chiến đấu vừa kêu gọi binh lính đối phương hạ vũ khí. Đến trưa ngày 30 tháng 4, khi nghe tin Dinh Độc Lập đã được tiếp quản, nhiều người trong đơn vị ông bật khóc. Ông bảo đó là lần đầu tiên trong đời mình khóc vì hạnh phúc. Ông nghĩ đến mẹ, đến làng quê nghèo và những người đồng đội đã nằm lại.

Sau hòa bình, ông trở về quê hương, tiếp tục công tác trong hội cựu chiến binh. Ông luôn kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng ấy, không phải để nhắc lại đau thương, mà để nhắc về giá trị của độc lập, tự do. Ông thường nói: “Chiến tranh qua rồi, nhưng tinh thần người lính cách mạng thì còn mãi. Các cháu phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.”

Giờ đây, mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà, ông Ba vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi ông từng cùng đồng đội hành quân năm nào. Trong ánh mắt ấy là cả một thời tuổi trẻ oanh liệt, một niềm tự hào lặng lẽ của người chiến sĩ cách mạng vẫn còn sống để kể lại câu chuyện của mình cho hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một thời tuổi trẻ oanh liệt | Câu chuyện thời hoa lửa